Phía đông vườn địa đàng
Lắng nghe giai điệu Đậu đỏ – Hong dou (hạt đậu tương tư) của vương hậu Hồng Kông – Vương Phi cất lên trong Bộ phim truyền hình Hàn Quốc “Phía đông vườn địa đàng” khiến tôi chìm đắm. Phía động vườn địa đàng cũng mang dáng dấp anh hùng Bến Thượng Hải trong xã hội thù hận – tình yêu – tình người lẫn lộn một lần nữa khiến tôi lại …đắm chìm.
Phiên bản tiếng Hàn do Lee Haeri thể hiện cũng tình cảm và trong sáng như ca khúc gốc vậy.
East of Eden
…
Xin đừng, xin đừng
Yêu như vậy nữa
Dù cho cả thế gian này đều đang được đề nghị
Chẳng có gì thay thế được trái tim em
Dần dần từng chút một
Dù cho mọi thứ chìm vào lẵng quên
Tình yêu này vẫn bùng cháy mãnh liệt
Và sẽ là thứ duy nhất còn lại trong trái tim em
Xin đừng nhớ điều gì
Những gì đã qua
Biết bao điều anh đã phải chịu đựng một mình?
Em thực lòng xin lỗi
Xin đừng nghĩ tới
Những gì chưa từng xảy ra
Hãy ở lại lâu hơn nữa
Lúc này ,được không anh?
Posted by Vivian | 4 comments
Tuần Châu, Quảng Ninh T7/2010
Gần một tuần trên “đảo hoang” Tuần Châu, Quảng Ninh đón bão, hành trình ngược xuôi Hà Nội – Nam Định – Thái Bình – Hà Nội xen lẫn vui lẫn buồn. Trở lại Tuần Châu sau gần 4 năm, cảnh vật vẫn như cũ, thậm chí còn tàn tạ hơn nên cái từ đảo hoang là ấn tượng duy nhất của tôi.
Anh/chị/em ra biển Tuần Châu vừa xấu vừa bẩn
Chưa kịp hỏi tác phẩm của bác nào đây? Mờ tịt à!!!
Ảnh kỷ niệm của đoàn đi Tọa đàm về Phòng vệ Thương mại tại Tuần Châu. Chuyến đi này mang lại cho mình một số kinh nghiệm và kiến thức quý báu. Ấn tượng của tôi về Adams Lee đó là một người khá giản dị, trông giống như một bác Tàu ngố (quốc tịch Mỹ) nhưng kiến thức thì rất sắc sảo, quả không hổ danh là cựu sinh viên trường Harvard và kinh nghiệm cho bản thân đó là con người càng có học càng giản dị và dễ gần!
Kết thúc khóa đào tạo, thầy James hói (đã dạy học cho chúng tôi được 3 tháng) tổng kết một câu đó là người Việt Nam học hỏi rất nhanh và bắt đầu tự tin đối với những vấn đề mới. Kinh nghiệm cho bản thân tôi đó là trong công việc, cơ hội cho bạn học cũng rất nhiều và còn rộng hơn cả ngồi trên ghế nhà trường. Luật sư Keir (chúng tôi còn gọi là Đôremon) còn dặn dò: bây giờ chúng ta (Mỹ và Việt Nam) có thể ngồi đây, trên hòn đảo này vui đùa, nhảy nhót như những người bạn thân thiết nhất, nhưng mai kia khi Việt Nam trưởng thành hơn trong lĩnh vực phòng vệ thương mại, chúng ta có thể ở hai tuyến khác nhau, có thể bạn sẽ đang khởi kiện Mỹ vì hành vi thương mại nào đó thì lúc đó chúng ta cũng nhẹ tay thôi nhé! OKOK!![]()
P/S: Ngày mai bắt đầu hội nghị “Sử dụng các biện pháp phòng vệ thương mại để bảo vệ sản xuất trong nước trước hàng hoá nhập khẩu” tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Chúc hội nghị của Ban thành công với nỗ lực không mệt mỏi của mọi người trong những tuần qua.
Read MorePosted by Vivian | 6 comments
千古一爱
Ngày đầu tuần mát mẻ, con người nhộn nhịp với những điều ám ảnh tâm trí họ. Tôi thảnh thơi nên hôm nay về nhà sớm. Không hiểu cô em gái mình yêu quý gì kênh iTV mà cứ về nhà mở cửa là dội ngược tai mình bằng những lời hát rất là nghèo nàn và ỉ ôi với thứ thời trang khè khọt của mấy ca sỹ trẻ. Điểm mặt như Ngô Kiến Huy, Đông Nhi – hai ca sỹ “làm mưa làm bão” trên làng nhạc trẻ trượt vèo từ vòng gửi xe Vietnam idols, vốn cũng hơi nghèo nàn thì thử hỏi sao vẫn thu hút giới trẻ thế nhỉ. Quá dễ dãi, quá dễ dãi với đôi tai của chính mình.![]()
Mình lại nghe nhạc của mình vậy.
“Không có âm nhạc thì khó có thể chứng minh được với những ai đang bước vào ngưỡng cửa cuộc đời rằng: con người đẹp đẽ biết nhường nào” và tình yêu của con người cũng đẹp lắm.
Thiên cổ một tình yêu, hỏi tình yêu từ đâu vậy?
Tình yêu có từ những điều đơn sơ, tinh khiết nhất.
Tình yêu từ ánh nhìn say đắm, một tấm lòng trọn dâng.
| 千古一爱.mp3
|
千古一爱 (Thiên cổ nhất ái)
Thể hiện: Mao A Mẫn
千古一爱 , 爱从何来, 来自两小无猜, 来自一身洁白
千古一爱 , 爱从何来, 来自脉脉情波, 来自耿耿襟怀
千古一爱 心底深埋, 惜只惜啊 哀只哀啊. 那爱字到死 也没说出来
千 古一爱 , 爱从你来, 你是那样咄咄, 你是那样乖乖
千古一爱 爱从你来, 你是那样多姿 你是那样 华彩
千古一爱 如痴如呆, 悲只悲啊 慨只慨啊. 那爱字为啥 总也说不出来
Posted by Vivian | 8 comments
Hoàng Hạc lâu
Hoàng Hạc lâu (黄鹤楼) là một ngôi tháp lịch sử, bên bờ sông Dương Tử thuộc thành phố Vũ Hán của Trung Quốc. Hoàng Hạc lâu được xem là một trong bốn tứ đại danh tháp của Trung Quốc.
Tản Đà đã đưa bài thơ cổ Hoàng Hạc lâu của Thôi Hiệu đến với mình qua những câu thơ rất đỗi ám ảnh rằng: Quê hương khuất bóng hoàng hôn/ Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. Đến lúc này, giọng ca trong trẻo và ngọt ngào của Yến Phi đã chuyển tải thêm một lần nữa vẻ đẹp khác của Hoàng Hạc lâu. Trong tâm trí mình chỉ ao ước có âm nhạc Việt Nam có thể phổ nhạc những bài thơ cổ Việt Nam để mình có thể hát say sưa và tất nhiên là thuộc thêm một bài thơ Việt nữa. 
Ca khúc: Hoàng Hạc lâu
Phổ Thơ: Thôi Hiệu
Trình bày : Yến Phi
昔人已乘黃鶴去,
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
此地空餘黃鶴樓。
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu
黃鶴一去不復返,
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
白雲千載空悠悠。
Bạch vân thiên tải không du du
晴川歷歷漢陽樹,
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
芳草萋萋鸚鵡洲。
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
日暮鄉關何處是,
Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
煙波江上使人愁
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
P/S: Yến Phi là nghiên cứu sinh trường Đại học sư phạm Hoa Trung, cô nổi tiếng nhờ giọng hát trong trẻo và tài năng âm nhạc của mình qua ca khúc Hoàng Hạc lâu này. Cô ấy cũng yêu thích ca khúc Bao nhiêu sầu của Đặng Lệ Quân hay ca khúc Ngàn năm một tình yêu của Mao A Mẫn mà mình mê mệt.
Read MorePosted by Vivian | 12 comments
Chia sẻ niềm vui
“Không có con đường nào dài quá đối với kẻ bước đi thong thả, không vội vàng. Không có cái lợi nào xa xôi quá đối với những kẻ kiên nhẫn làm việc”. Mình thích châm ngôn này!
Hôm nay, mình biết một tin vui đó là blog của mình hiện lên kết quả đầu tiên của google Việt Nam khi bất kỳ ai tìm kiếm tên vivian trên web hoặc blog. Đây có thể gọi là bước thành công đầu tiên trong sự nghiệp viết blog của mình và một phần an ủi cho sự cố gắng “kiên nhẫn làm việc” của mình sau 2 năm. Không lăng xê, không mời gọi, không thủ thuật, không mất tiền, không ảo tưởng mà chỉ có niềm đam mê để sáng tạo một mảnh trời riêng của mình ngày càng một hoàn thiện để gắn bó với cuộc sống. Nội dung chưa thể đem lại một cái gì quá xuất sắc nhưng “siêng nhặt chặt bị”, kinh nghiệm và vốn sống sẽ giúp cho chúng ta ngày một phong phú hơn về tâm hồn. Xã hội hiện nay quá già cỗi, quá nhạt nhẽo với sự bận rộn khiến chúng ta già nua nhanh hơn, tiếng cười ít hơn và những dòng than thở tâm sự dày đặc hơn.
Một lẽ tất nhiên là mình không thể có động lực để hoàn thiện nếu như không có bạn bè quan tâm như cô giáo và sư phụ và Jesus, những người mà đã hầu như không bỏ quên một tâm sự hay sáng tạo nào của mình. Mình cũng nhớ một số người đã từng được mình “khoe” sản phẩm.
Ước mơ sau này của mình còn nhiều, rằng phải giới thiệu văn hóa Việt Nam bằng cả hai thứ tiếng (Anh và Trung) một cách giản dị và bớt ồn ào nhất. Có thể đến 50 tuổi mình mới làm được cũng nên nhưng cái gì chưa thử sức thì chưa biết năng lực của mình!
Hôm nay, mình muốn tâm sự điều này và hy vọng mọi người chia sẻ niềm vui với mình trước khi cái tên miền web này vĩnh viễn biến mất sau gần 2 năm gắn bó. Huhu, mình “ghét” sư phụ.
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Mưa Hà Nội
Hà Nội ngày có “bão” mùa hè!
Đến cơ quan từ rất sớm nên tôi đã không phải hứng chịu những làn sóng vỗ dập dờn bẩn thỉu trong lòng Hà Nội. Một buổi sáng bất bình thường với những con người hớt hải gọi điện thoại là đang phải bơi lội mà không đến đích. Họ đành phải chờ ông trời bớt giận dữ, chờ cho lòng sông hết dỗi rút nước về.
Cũng vì một buổi sáng vắng lặng (nhờ cửa kính cách âm) nên tôi mới thấy đôi khi mưa cũng không phải là vô tích sự như thế. Tôi đọc tản văn…
“Tôi luôn căm ghét mùa thu, không hề có một lý do cụ thể nào, mà cũng có thể có hàng trăm nghìn lí do. Nắng không gay gắt vàng ươm cho ra nắng, gió chẳng điên cuồng gào thét cho ra gió, mưa chẳng táp vào ngực buốt giá… ở mùa thu cái gì cũng vừa phải và có khi mang một vẻ dịu dàng giả tạo. Tôi đi ngang mùa thu năm ấy bằng đôi chân bất ổn. Từng bước một, tôi phá vỡ những điều vun đắp trong biết bao năm. Giống như người đi nhặt củi suốt mùa thu để rồi trong một đêm muốn ngắm ánh sáng lung linh liền đem đốt hết” (Trích Mảnh ký ức mùa mưa)
Tôi rất thích những câu chữ đó, nhưng tôi không thích mùa hè với “nắng phải gay gắt cho ra nắng, gió phải điên cuồng gào thét cho ra gió, mưa phải táp vào ngực buốt giá…”. Thôi thì tôi vẫn phải công nhận thích cái vẻ đẹp giả tạo của mùa thu đó, chứ mùa hè thế này thì sớm lên núi ở ẩn.
Thế là một ngày mới bắt đầu với mưa!
Read MorePosted by Vivian | 9 comments
Amsterdam, June 2010
…To feel the chance to live again
I reach to you
I know you can feel it to
We’d make it through
A thousand dreams I still believe
I’d make you give them all to me
I’d hold you in my arms and never let go
I surrender…
Tia sáng của những đức tin của chính mình dù Đạo Phật hay Thiên chúa giáo đều khiến bạn bình thản một cách lạ lùng
Trên trời và dưới biển đều ở ngay bên mình, chỉ có bạn làm thanh thản làm chủ bản thân giữa trời và nước như vậy. Love Nertherlands!
Read MorePosted by Vivian | 5 comments
Nếu ai đã có lần
Dạo này cuộc sống bận rộn, thèm đi biển. Trời không phụ lòng mình, lại sắp được đi biển rồi…
Hôm nay rảnh rỗi, ngồi đọc bài viết và tâm sự của bạn bè, có bài thơ cảm thấy nhẹ nhàng giữa cuộc đời bận rộn, giữa cuộc đời đang tận hưởng hương vị dịu ngọt của tuổi 25 đang trôi qua mà không bao giờ trở lại. Không sống gấp, không vội vàng nhưng cũng không để hương vị cuộc sống trôi qua nhanh như vậy được.
Bài thơ : Nếu ai đã có lần
“Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng.
Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống.
Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút giây lòng mình trống vắng.
Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau một cuộc chia tay là khởi đầu rất mới.
Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá.
Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót.
Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó.”
(Cám ơn bài thơ trong blog của Chinh)
Read MorePosted by Vivian | 5 comments
Hiệp ước sống chung vui vẻ
Trích Phụ bản B – Giận của thiền sư Thích Nhất Hạnh
Người đang chịu khổ đau vì giận hờn:
1. Không nói hoặc làm bất cứ điều gì có thể tạo thêm đổ vỡ và làm cho cái giận của hai bên lớn thêm
2. Không đè nén cái giận xuống, không đàn áp sự giận hờn của mình
3. Nắm lấy hơi thở, thực tập hơi thở chính niệm, quay về nương tựa tự thân.
4. Cho người kia biết là mình đang giân và đang khổ trong thời gian tối đa là 24 tiếng đồng hồ.
5. Bình tĩnh xin hẹn gặp người kia vào tối thứ sáu để cùng nhau nhìn lại vấn đề cho rõ.
6. Nếu chưa được bình tĩnh để có thể nói thẳng thì có thể viết một giấy hẹn và đưa cho người kia.
7. Đừng tự ái nói: “Tôi đâu có giận – Có sao đâu – Tôi có khổ gì đâu – Không đáng để cho tôi giận”
8. Trong khi đi, đứng, nằm ngồi, lái xe hoặc làm việc, hãy thực tập hơi thở chính niệm và quán chiếu sâu sắc để thấy:
– Đôi khi tôi cũng thiếu chính niệm, thiếu khéo léo.
– Tôi đã làm cho người kia buồn khổ nhiều lần vì tính khí của tôi
– Hạt giống của sự giân hờn trong tôi là nguyên nhân chính làm tôi đau khổ.
– Người kia cũng đang khổ cho nên mới làm như vậy
– Chừng nào người kia còn khổ, chừng ấy tôi vẫn chưa có hạnh phúc.
9. Nếu thấy được sự vụng về và thiếu chính niệm của mình, hãy tìm cách xin lỗi người kia ngay, đừng để đến chiều thứ Sáu.
10. Nếu tối thứ Sáu mà vẫn chưa đủ bình tĩnh thì xin dời hẹn đến thứ Sáu tuần sau.
Người có trách nhiệm về việc làm cho người kia phải giận hờn
1. Thấy người kia giận thì đừng chế nhạo. Phải tôn trọng cảm thọ của người ấy và để cho người ấy đủ thì giờ lấy lại sự an tịnh
2. Đừng ép người kia phải giải bày liền về cái giận của người ấy.
3. Nói với người kia là mình đã nghe hoặc đã biết rằng người kia giận, bằng lời nói hay bằng cách viết lên một mảnh giấy và hứa với người kia rằng mình sẽ có mặt vào chiều thứ Sáu.
4. Trong khi đi, đứng nằm ngồi, lái xe hoặc làm việc hãy thực tập hơi thở chính nhiệm và quán chiếu sâu sắc để thấy:
– Trong tôi cũng có những hạt giống không dễ thương của bực bội và hờn giận
– Tính khí trong tôi đã có nhiều phen gây ra đau khổ cho người kia
– Tôi tưởng làm cho người kia đau khổ thì tôi sẽ bớt khổ, nhưng tôi đã làm
– Làm cho người kia đau khổ, tôi cũng làm cho mình khổ theo
5. Nếu thấy được sự vụng về và thiếu chính niệm của mình, hãy tìm cách xin lỗi ngày, đừng chờ đến chiều thứ Sáu. Xin lỗi nhưng đừng tìm cách biện bạch.
Đây là một trong những bài học quý giá nhất và tôi đã từng, đang và sẽ phải học. Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã chỉ ra rằng, để hóa giải được tất cả những sân hận, bực bội, tuyệt vọng,… hãy có một tâm từ bi.
Read MorePosted by Vivian | 4 comments
Giận
Lược trích Giận của Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Chúng ta đang sống trong một thời đại với biết bao phương tiện truyền thông tinh xảo. Tin tức có thể được truyền đi xa vạn dặm trong nháy mắt nhưng đồng thời truyền thông giữa chúng ta, giữa cha và con, giữa bạn bè, giữa vợ và chồng thì lại rất khó khăn. Nếu không thiết lập lại được truyền thông giữa ta và những người khác thì không thể nào có được hạnh phúc. Nếu không thiết lập truyền thông giữa ta và những người khác thì không thể nào có được hạnh phúc…
Tất cả chúng ta cần phải biết đó là cách xử lý và chăm sóc cơn giận. Muốn vậy ta phải chú ý đến khía cạnh sinh-hóa (bio-chemical) của sân hận, bởi vì cơn giận có gốc rễ từ thể chất cũng như từ tinh thần. Phân tích cho sâu sắc, ta có thể khám phá ra những yếu tố sinh lý của cơn giận. Vì vậy cần xét kỹ lại cách ăn, uống, tiêu thụ cũng như săn sóc thể xác trong đời sống hàng ngày.
Sân hận, bực bội, tuyệt vọng, tất cả đều có gốc rẽ từ thể chất của ta và các thức ăn ta tiêu thụ. Ta phải có một kế hoạch ăn uống tiêu thụ như thế nào để cho khỏi phải bị sân hận và bạo động xâm chiếm. Ăn uống là một khía cạnh của văn minh xã hội. Cách ta chế tác thức ăn, các loại thực phẩm ta tiêu thụ, cách ta ăn uống, tất cả đều có quan hệ tới nền văn minh, bởi vì sự lựa chọn của ta trong việc ăn uống có thể đem lại hòa bình và làm vơi bớt khổ đau.
Thức ăn đóng một vai trò rất quan trọng trong sự phát khởi sân hận. Thức ăn có thể chứa đầy sân hận. Khi ăn miếng thịt của một con bò bị bệnh “bò điên” (mad cow disease) thì cái chất điên của con bò có sẵn trong miếng thịt. Không những thế, khi ăn một quả trứng hay một miếng thịt gà ta cũng phải biết rằng quả trừng hay miếng thịt gà đó cũng có thể chứa đầy “chất sân hận”. Chúng ta ăn chất sân hận sẽ phát khởi sân hận.
Hiện nay người ta nuôi gà theo kiểu sản xuất hàng loạt trong những nông trại tối tân. Trong các nông trại này, gà không được thả rông tìm ăn ngoài vườn mà bị nhốt trong các chuồng chất hẹp. Trong các chuồng ấy, ngày đêm gà chỉ có thể đứng một chỗ, không thể đi tìm ăn như gà thường. Chúng chỉ được người nuôi bằng thức ăn chế sẵn. Hãy tưởng tượng ngày đêm chúng ta bị nhốt đứng yên một chỗ, không được phép đi lại, chắc chắn chúng ta sẽ nổi điên. Gà cũng vậy, Gà bị nhột như vây cũng sẽ nổi điên. Để cho gà đẻ trứng nhiều hơn, người ta dùng ánh sáng nhân tạo trong trại nuôi để tạo ra ngày và đêm ngắn hơn 24 giờ khiến gà theo nhịp độ ánh sáng mà đẻ trứng nhiều lần hơn, cung cấp nhiều trứng hơn. Gà được nuôi bằng phương pháp trên đây chắc chắn là bực bội, đau khổ vô cùng cho nên thường hay cắn mổ gà các chuồng bên cạnh có khi đến chết. Vì vậy mà trong các nông trại này người ta thường phải cắt cụt mỏ nhọn các con gà.
Thế nên khi ăn trứng hay thịt các con gà nuôi theo phương pháp trên là ăn căm giân, bực bội của các con gà đó. Vì vậy ta phải cẩn thận lắm mới được. Nếu ăn sân hận vào thì sẽ dễ phát khởi sân hận. Nếu ăn bực bội, tuyệt vọng vào thì sẽ khởi phát bực bội, tuyệt vọng.
Tâm sân hận được nuôi dưỡng không phải chỉ bằng các thức ăn mà còn bằng những gì ta tiêu thụ qua mắt, tai, và ý thức. Như vậy tiêu thụ những sản phẩm văn hóa cũng có liên quan tới tâm sân hận. Cho nên hoạch định một đường lối tiêu thụ là rất quan trọng. Tất cả những gì ta đọc trong báo chí , xem trên truyền hình đều có thể độc hại vì có thể chứa đầy những yếu tố sân hận, bức xúc. Một cuốn phim trên màn ảnh, cũng như một miếng thịt bò, có thể chứa đầy sân hận. Báo chí cũng như chuyện trò cũng có thể chứa đầy sân hận. Đôi khi vì cảm thấy trống trải mà ta chuyện trò, Nhưng chỉ nội trong một giờ những lời nói của người kia có thể đưa vào tâm thức ta rất nhiều độc tố. Nếu ta tiêu thụ quá nhiều độc tố sân hận thì một ngày nào đó sân hận sẽ phát khởi.
Read MorePosted by Vivian | 13 comments
Tiểu tử chân không
Cứ nghe những ca khúc trong phim cũ là mình lại thấy vui vẻ yêu đời lạ kỳ. Chẳng hểu vì sao? Chắc vì mình có một tuổi thơ êm đẹp. Tuổi thơ đó điểm xuyết bằng những ca khúc vừa cũ, vừa rung động lòng người. Có lẽ khi con người chưa khám phá hết sự thực về một điều gì đó thì điều đó càng trở nên đẹp đẽ, huyền bí và ăn sâu vào trí nhớ hơn. Trí nhớ của tôi rất nhạy đối với những ca khúc cũ trong phim xưa. Trong kho trí nhớ của mình về phim cũ những năm 97, 98 rất nhiều, có lẽ vì thủa đó toàn trốn bố mẹ xem băng video. Cái gì càng lén lút càng nhớ lâu![]()
Hôm nay tự dưng nghe Quách Phú Thành hát bài “Chân trời” (hay ông Jimmy Nguyễn cover lại với ca khúc Thư về em) lại giở chứng nhớ ngày xưa ổng cũng có bộ phim kiếm hiệp với chị Trương Mạn Ngọc rất cảm động. Vai diễn trong phim là một tiểu tử nghèo khổ, cả đời phấn đấu để có …đôi giày mới. Kết thúc phim, cô giáo của anh đã nói một câu “cả đời ngay cả tên mình cũng không biết viết thì còn làm được gì”, vừa chua xót, vừa thương cho một gã tiểu tử tốt bụng, hiền lành vì một ước muốn bé nhỏ đã lầm đường và trả cái giá quá đắt. Sao cuối phim đạo diễn vẫn không cho anh với tới đôi giày mới đó kia chứ!
留下句号的面容
Thể hiện: Quách Phú Thành
Read More
Posted by Vivian | 16 comments
Khi mùa xuân đến
Một ngày cuối tuần chỉ có “ngu hỏi”
và cũng sắp qua “những trưa tháng Sáu/nước như ai nấu/chết cả cá cờ/cua ngoi lên bờ/ …Mình em xuống cấy …đường nhựa. Cũng may trời đã không khạc lửa nữa, chắc thương người Nhà nước ăn ở hiền lành chất phác.
Hôm nay, mình ngồi ngắm nghía cái chữ “Nhẫn”. Tưởng chừng như rất đơn giản và lại câu chuyện “biết rồi khổ lắm nói mãi” (thú thật câu này tôi học ở truyện Đô rê mon mà mẹ tôi cứ bật cười mỗi khi tôi nhăn mũi, quác miệng xua tay bắt chước) nhưng khi bố tôi bảo “đó là chữ Đao ở trên chữ Tâm” thì tôi mới giật mình. Giật mình không phải vì không biết mà giật mình vì thấy bây giờ tôi rất cần nhẫn (tất nhiên không phải nhẫn cưới)!?!
Cuộc sống lắm điều khiến cho tôi ở trong lòng chảo đó rất dễ bị quay cuồng mỗi khi chảo lắc. Dèm pha, đố kỵ, bịa đặt lẫn nhau khiến bạn phải nghe rất nhiều thứ, không liên quan đến mình nhưng khiến mình phải giật mình.
Sau một ngày nghỉ ngơi cho một tháng bận rộn, ca khúc “Khi mùa xuân đến” của bộ phim Song phụng kỳ án những năm 90 lại ùa về. Lời ca thật ý nghĩa như thay cho những điều đang nghĩ.
当春天走来的时候
Thể hiện: Mãn Văn Quân
寻找北斗北斗不在云里,不在云里一定在你身后,
Đi tìm sao Bắc đẩu, sao Bắc đẩu không có trong mây
Trong mây không có, nhất định Bắc đẩu ngay sau bạn
寻找光明光明不在屋里,喔…不在屋里一定在你心头,
Tìm ánh sáng, ánh sáng không phải trong sấm chớp
Không phải sấm chớp, chỉ có ánh sáng trong tâm mình
寻找真情真情不在梦里,不在梦里一定在你右左,
Đi tìm chân tình, chân tình không phải trong giấc mộng
Không có trong mộng, chân tình ở quanh bạn mà thôi
寻找自由,自由不在眼里,喔…不在眼里一定在你双手,
Truy tìm tự do, tự do không phải trong ánh mắt
Không phải trong ánh mắt, chỉ trong tay bạn mà thôi
你不必点头也不必摇头,
Bạn không cần gật đầu, cũng không cần lắc
你不必招手也不必回手,
Bạn không cần vẫy tay cũng không cần rụt tay
别让往事唤醒你愈合的伤口,
Đừng để chuyện cũ thức tỉnh nỗi đau đã được hàn gắn
当春天,春天走来的时候。
Khi mùa xuân, mùa xuân tới
你不必顺流也不必逆流
Bạn không cần phải đi ngược cũng không cần phải đi xuôi
你不必忘却 也不必回首
Bạn không cần quên cũng đừng cố nhớ
别让岁月碰撞你愈合的伤口
Đừng để tháng năm khơi gợi nỗi đau đã lành
当春天 春天走来的时候
Khi mùa xuân, mùa xuân đến
Posted by Vivian | 15 comments
Brussels, June 2010
Sau những ngày mưa rả rích, bầu trời Brussels đã trong xanh trở lại, tâm hồn tôi cũng đã quang tạnh. Sau mỗi lần mở mắt nhìn ra cửa sổ 10 giờ đêm mà ánh sáng mặt trời vẫn hắt hiu và con đường Avenue des Louis vắng hoe hoét. Tôi không tài nào quen nổi cuộc sống già cỗi nơi đây.
Buổi chiều học xong với đôi mắt gật gà gật gù do thiếu ngủ, may mà anh Kỳ Anh đã dẫn chúng tôi đi dạo một vòng Brussels cổ kính với điểm đến là Grand Palace trứ danh với “thằng cu tè” mới tỉnh ra đây này…
Vẫn không hiểu vì sao mây ở Tây lại đẹp và gần hơn mây ở ta ^_^
Có phải sao băng không nhỉ?
Đứng chụp thế thôi chứ có hiểu cái của đó nó viết cái gì mà mọi người bon chen chụp thế không biết. Đã thế bác Kỳ Anh lại làm phí khuôn mặt nặn mãi ra nụ cười của mình sau mấy ngày không ăn uống gì được. Người ta bảo khổ quen sướng không chịu được, nên đồ Tây ăn cứ như tra tấn…
Hóa ra đây là thằng cu tè nổi tiếng, mình tìm đỏ mắt mới thấy nó nằmở một góc trên đỉnh đầu. Sao hôm nay lại mặc áo tử tế thế cơ chứ.
Mình đã tưởng tượng như trường học phù thủy của Harry Porter
Đây là bầu trời 11h đêm. Amen!!!
Read MoreOne more time
Một ngày trôi qua sao thật khó khăn và chậm chạp
Vì dù anh có cố gắng thể hiện tình yêu của mình đến em như thế nào đi nữa
Em vẫn không thể hiểu được
Anh chỉ có thể đổ lỗi cho thời gian đã qua
Dù thời gian có một lần nữa trôi đi
One more time
Thể hiện: Tree bicycle
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Điều kỳ diệu
Trích Tản mạn về hoa
Ở một ngôi làng nọ, nơi mà mọi thứ rất đỗi yên bình, ngay cả cây cỏ, có hai em bé nọ rất yêu vẽ tranh. Cả hai học cùng một lớp, cô bé có mái tóc dài đen tuyền, còn cậu bé có đôi mắt luôn luôn mộng mơ suy nghĩ. Cả hai cùng lớn lên bên nhau, cùng trao đổi suy nghĩ về các bức tranh và những mảng màu yêu thích. Chẳng may sau một lần ốm nặng, đôi chân cậu bé bị tật nguyền, chẳng thể nào đi lại như những người bình thường được. Cô bé rất buồn nhưng chính cậu bé lại là người an ủi bạn mình và nói rằng: “Nhìn xem này! Mình vẫn còn hai bàn tay này cơ mà! Cậu cũng thế. Hãy xem tớ vẫn cùng cậu vẽ được những bức tranh tuyệt vời nhất của chúng ta!” Cô bé xúc động làm sao. Chính nụ cười của cậu bé đã là niềm động viên cho cô càng ngày càng cố gắng hơn…
Thời gian trôi qua, cả hai đều lớn dần lên. Cô bé vẫn vẹn nguyên niềm đam mê dành cho hội họa như ngày nào. Những bức tranh của cô ngày càng thấm đượm sự tinh tế, chắt lọc và mơ mộng. Còn cậu bé, thay vì ra ngoài vẽ tranh với cô bé như ngày xưa, cậu hay ngồi trước hiên nhà mình, để vẽ “những bức tranh chân thật nhất” theo ý cậu. Thầy giáo dạy vẽ của cả hai đều nhận thấy rõ những bước tiến của học trò mình, lấy làm mừng lắm. Thầy nói cả hai nên tham gia cuộc thi vẽ toàn quốc sắp tới. Đó sẽ là một cơ hội lớn cho cả hai.
Một buổi chiều, sau khi đã phác thảo những ý tưởng đầu tiên, cậu bé đem cho cô bé xem. Cô bé mới háo hức làm sao: “Thế nào, thế nào, bạn cho mình xem ngay đi, mình không thể nóng lòng hơn được nữa!”
Cậu bé gỡ tấm vải phủ bức tranh của mình xuống, để cho cô bé xem.
Thật bất ngờ làm sao, trước mắt cô bé là đại dương mênh mông sóng vỗ. Và ở tận đáy thăm thẳm của đại dương là sự hóa thân phi thường, chỉ nghìn năm mới gặp được một lần. Những đường nét trau chuốt, những ước mơ rộng lớn, những nụ cười hoan hỉ, những giây phút bình yên… tất cả những mảng màu êm đẹp nhất hình như đã được cậu bé đem cả vào tranh vẽ. Mà để làm được điều này, người ta chỉ có thể gọi đó là điều kỳ diệu. Phải, đó chính là những mảng màu kỳ diệu. Chính là cái mà cô bé đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Cô bé im lặng sững sờ. Mãi một lúc lâu sau, cô bé mới nói với cậu bé rằng:
- Đúng là một điều kỳ diệu!
Cậu bé mỉm cười, nắm lấy tay cô bạn:
- Không, tớ biết còn có một điều kỳ diệu lớn hơn, đó chính là cậu, tớ đang chờ được xem bức tranh của cậu, tớ luôn nghĩ đó chính là những mảng màu kỳ diệu mà tớ chưa tìm kiếm ra được!
Cô bé mỉm cười, nhưng mới buồn làm sao…
Về đến nhà, cô bé chạy ùa vào căn phòng thân thuộc với những bức tranh của mình, òa lên khóc. Cô không khóc vì ghen tị bởi cô luôn tự hào về tài năng của bạn mình, cô không khóc vì thua cuộc, vì cô biết rõ rằng mọi việc chưa tới đâu, nhưng cô khóc vì cảm thấy cậu bé đã làm được một điều kỳ diệu.
Trước giờ, cô luôn nghĩ cậu bé cùng suy nghĩ với mình. Họ luôn luôn ở bên nhau, đến nỗi những ý tưởng gần như đồng điệu. Nhưng cậu bé giờ như đã ở một thế giới rất xa, với những màu sắc của riêng cậu, khiến cho cô cảm thấy lạc lõng, ngay cả những màu sắc của cô cũng đơn điệu nhàm chán.
Không được! Cô bé bắt đầu vẽ, bắt đầu đuổi bắt lấy những ý tưởng của riêng mình. Nhất định, cô bé phải làm được như lời kỳ vọng của cậu bạn. Một ngày, hai ngày. Rồi một tuần trôi qua, một tháng trôi qua, không hiểu sao cô bé càng vẽ thì càng trùng lặp lại những ý tưởng như bức tranh của cậu bạn mà cô được xem dạo nọ. Cô buồn làm sao, lại cố gắng vẽ tiếp những bức tranh khác. Nhưng ở đâu, cũng có thể thấy đó chính là những bản sao có sáng tạo của bức tranh kia.
Gần đến ngày thi, cô bé càng thêm rối trí. Tại sao? Tại sao cô không làm được. Tại sao?
Còn một tháng nữa, cô bé gần như tuyệt vọng. Cô muốn đến một nơi yên tĩnh thật xa để có thể vẽ những bức tranh khác, thật sự là của riêng cô. Cô bé nghĩ đến ngôi nhà của bà nội. Bà nội sống một mình và chăm sóc một vườn đào. Mùa hè, cây đào ra bông trắng xóa cả một vùng. Bà hay chăm chút tưới nước cho từng cây, trong thâm tâm của bà toát lên vô vàn tình thương mến. Khi bông đào bắt đầu đậu quả, bà rất vui, cảm giác như người thân của bà trưởng thành vậy.
Cô bé quyết định trở về ở với bà. Người bà rất vui, vỗ về đứa cháu gái nhỏ, an ủi và động viên. Dần dà, cô bình tâm lại, bắt đầu lao vào những bức tranh và những mảng màu để vẽ nên cái mình hướng tới.
Cô bắt đầu vẽ những tia nắng ấm áp, vẽ tình thương yêu, vẽ sự cô đơn khi được an ủi sẽ tan biến. Cô bắt đầu thu lượm những niềm vui nho nhỏ hàng ngày điểm xuyết cho những gam màu của bức tranh cuộc sống.
Cô vẽ, vẽ mãi. Cho đến một ngày, bức tranh đã được vẽ xong.
Cô mỉm cười, cô biết rằng, cô đã làm được.
Trong lúc cô bé đến ở nhà bà nội, người mẹ thấy những bức tranh con gái vẽ trước khi đi vương vãi nên vào dọn dẹp phòng tranh. Và bà bất ngờ làm sao, bà thấy những bức tranh đó có sự sáng tạo và ý tưởng, bà vội đem gửi cho thầy giáo dạy vẽ của hai cô cậu bé. Người thầy cũng rất bất ngờ, bèn đem cho cậu bé xem những bức tranh đó, không ngớt lời khen ngợi. Cậu bé vừa xem tranh, thoắt thay đổi sắc mặt, nhưng kịp thời giữ vẻ bình tĩnh. Tất nhiên là cậu nhận ra những ý tưởng đó giống bức tranh của mình, nhưng cậu vẫn mỉm cười, như tấm lòng độ lượng của cậu:
- Như thầy đã nói, đó thực là một điều kỳ diệu!
Và cậu nghĩ, sẽ không đem bức tranh của mình đi dự thi nữa dù cậu đã kịp thời hoàn thành nó và định đem cho thầy giáo xem. Trong thâm tâm cậu, thoáng một chút buồn.
Còn cô bé, lòng vui sướng vô cùng vì đã vẽ xong được tác phẩm của mình, trở về nhà, định cho cậu bạn xem ngay, chẳng hay biết gì cả. Vừa tới nhà, người mẹ nói cho cô biết bà đã gửi tranh đi thi như thế nào, thầy giáo khen ra sao, cô bé nghe xong hoảng hốt vô cùng! Cô vội hỏi mẹ xem cậu bạn đã thấy những bức tranh đó chưa? Rồi cô bé òa khóc nức nở.
Cô bé chạy, chạy mãi. Vừa chạy vừa khóc. Làm sao đây, làm sao để cậu bé không thất vọng vì cô đây? Làm sao có thể như vậy, đó là tác phẩm của cậu bé, chứ không phải của cô! Những sự cố gắng của cô giờ đây đã bị hiểu lầm, kể cả tác phẩm cô định đưa ra bây giờ chẳng thể nào được công nhận nữa! Cô cảm thấy rất xấu hổ, những giọt nước mắt cứ tuôn chảy. Làm sao mà có mặt mũi gặp cậu bé nữa, người bạn mà cô trân trọng từ nhỏ, người bạn mà cô rất yêu quý, người bạn của cô…
Cô chạy, chạy mãi, cho đến khi mệt lử, kiệt sức, cô ngã nhào vào biến thành một loài cây rạp mình xuống đất. Loài cây ấy có nhiều lá kép, xòe ra rung rinh, nhưng khi cơn gió đến, thì lá cây vội vàng cụp lại, nửa như xấu hổ, nửa như e ấp.
Người mẹ, chờ mãi mà không thấy con về và cũng vì tuyệt vọng, bà hoảng hốt chạy sang nói với cậu bé. Khi hiểu rõ sự tình, cậu bé vội vàng chống nạng vào rừng tìm bạn. Cậu đi mãi, đi mãi, những bước chân khập khiễng, pha lẫn giọt mồ hôi, trong lòng khôn nguôi lo lắng. Cậu càng đi, càng cảm thấy như sắp gặp lại người bạn thuở nhỏ của mình.
Khi kiệt sức và gần như không thể chịu đựng được nữa, bỗng dưng cậu thấy một loài cây rạp mình dưới đất. Cậu mỉm cười, trực giác của cậu mách bảo cậu đó là cô bạn. Cậu ngã xuống, ôm chầm lấy cô bé và biến thành bông hoa đỏ rung rinh trên ngọn cây. Cậu bé cũng không quên nói rằng: “Cuối cùng mình đã tìm thấy cậu!”
***
Đó quả thực là một điều kỳ diệu phải không? Mỗi con người đều đi tìm một điều kỳ diệu cho mình, nhưng ẩn sâu trong điều kỳ diệu đó, sẽ có những thứ giá trị chúng ta phải đánh đổi. Nhưng hơn hết, thứ còn lại mãi theo thời gian, vẫn sẽ là tình thương yêu. Như thể suối nguồn không bao giờ cạn, tình thương yêu vẫn có thể lưu lại và trở thành mãi mãi như vậy. Cũng như hoa mắc cỡ đấy thôi, (ngày nay người ta đặt tên cây hoa có bông rạp mình xuống đất mà hai cô cậu bé ấy đã hóa thân thành như vậy), khi có gió tới, những lá cây luôn run rẩy khép mình, như luôn mong cho cậu bé ấy hiểu được những tâm sự của mình, thì bông đỏ vẫn luôn rực rỡ trên ngọn cây, như một niềm cảm thông tha thứ kỳ diệu.
Read MorePosted by Vivian | 8 comments
Hoa mùa hè
Một số loài hoa tiêu biểu nở vào màu hè như Huyết dụ, bướm bạc, anh túc, Hồng hoa, xương rồng càng cua, violet, hoa xoan, hoa vi kim, hoa vạn thọ, hoa tuyết sơn phi hồng, tử đinh hương, hoa tử vi, hoa trường sinh, trúc đào…
Một số thiết kế váy hoa mùa hè do Rayli fashion giới thiệu:
Read More
Bến cũ
Bút ký Nguyễn Xuân Hoàng
Thường thì mỗi con sống dù to hay nhỏ, cũng chở chí ít trên mình nó vài ba chục cái bến. Tên gọi của bến sông cũng giống như tên người, có tên, có lai lịch gốc gác, có tên chỉ là một sự vũ đoán, muốn hiểu thế nào cũng được.
Không kể thượng nguồn, sông Hương bắt đầu từ ngã ba Bằng Lãng về cửa Thuận An cũng đã có hơn chục cái bên với nhiều tên gọi gần gũi. Bắt đầu từ bến Tuần, nơi hợp lưu của hai dòng Tả và Hữu trạch. Không hiểu sao tôi cứ nghĩ đây là bến sông dân giã và buồn nhất của dòng Hương. Nơi vào những buổi chiều tơi tả, có các em nhỏ khăn quàng đỏ đội tơi đi học về, các bà mẹ bán bánh nậm lọc, gánh hàng rong nhẹ như gió bấc mà đong đủ mấy đời người. Và nhất là mấy cái quán cóc bên liêu xiêu mái rạ, đong đưa mấy tâm phên tre trét cứt trâu, không đủ che ấm khách đợi đò. Ngồi co ro trong quán cóc nhìn sang bên kia sông, chỉ thấy mờ mờ tỏ tỏ sau một bóng đò nhẫn nại, chầm chậm rẽ ngang con nước như đuổi theo tiếng gọi “đò ơi”.
Xuôi về phố Huế, sông Hương vui hơn với bến đò Linh Mụ. Nơi này, lòng sông như đôi bàn tay vẫn còn mở ra rất rộng. Bến Linh Mụ đón đò dọc nhiều hơn là đò ngang. Vào mùa hè bến đông như hội. Du khách dập dìu lễ chùa. Đò đậu san sát, sầm uất gợi nhớ một quá khứ mịt mùng cổ tích. Vua Nguyễn viêng chùa với đoàn ngự lâm quân áo lễ gươm dài. Ngựa xe nườm nượp, quan với quân lên chùa. Xuôi thêm một tầm sông nhỏ là bến đò chợ Kim Long. Ai đó bao cách trở, có còn nhớ không một câu ca dao đã cổ lắm rồi ” Tình về Đại lược, duyên ngược Kim Long”. Chuyến đò dọc đã hợp tác cho bao duyên phận, và cũng chia uyên rẽ thúy bao mối tình quê. Có một thứ cây trái miệt vườn Kim Long đổ xuống đò để xuôi về Tam Giang, và ngược lên là thủy hải sản và cá dìa, cá ong, tôm răng nước lợ… ngon nổi tiếng. Có một thời bến Kim Long là bến tắm gội của các nàng Ỷ Lan. những mái tóc huyền buông thẩm cả một khúc sông, làm bồi hồi bao trái tim trai trẻ.
Nhưng có lẽ nổi tiếng hơn hết là bến đò Phu Văn Lâu, với câu thơ đã thành bất tử của Ưng Bình Thúc Dạ Thị “Chiều trước bến Văn Lâu…”. Lịch sử của dân tốc từng có một vết cắt đau thương ngay trước khúc sông nay. Đó là tấm lòng ưu tư ngồi trên nước không ngăn được nước của một nhà vua trẻ. Đối diện về bên kia sông là bến đò Thừa Phủ – Quốc học. Nghe bảo khi chưa có cầu bắc ngang sông Hương, vua quan nhà Nguyễn tế đàn Nam giao thường đi qua khúc sông này. Trùng trùng ngựa xe qua sông áo mão vua quan ướt đẫm sương mù…
P/S: Công việc đôi khi khiến mình mệt mỏi, chỉ có cách đọc những tùy bút như thế này mới biết mình còn yêu quê hương như thế nào. Vào Huế một lần, vẫn chỉ là một cảm giác buồn khó tả và không có gì ngoài nó. Chỉ có những người con xứ Huế, yêu quê hương mới viết những cảm xúc thật chân thực như nhà văn Nguyễn Huy Hoàng (1966-2006).
À, tôi còn thích thú với đoạn bình về văn của ông dười ngòi bút tổng biên tập Nguyễn Khắc Trạch như sau:
“Nhà văn không thể viết nếu thiếu tri thức, nhưng tri thức nhà văn, nói theo cách nói của Osho, phải là tri thức “lòng giếng”, chứ không thể tri thức “hồ chứa”. Mốt sính học hàm, học vị thời nay, số nhiều tri thức sa vào “tri thức hồ chứa”. Người ta múc từ ngoài vào, múc lẫn nhau, múc đầy sự tù đọng. Chỉ có “lòng giếng” là luôn luôn tự đổi mới mình qua sự đối lưu trong mạch nguồn tiềm linh minh triết.” (Lời tựa – Hồn mai)
Read More情系半生
Thế đã hơn 10 năm kể từ khi mình nghe bài Kiếp phiêu bồng của bác Johnny Dũng. Thực sự mình không thích lời việt nhưng tên thật của ca khúc này tới bây giờ mình mới tìm được (mặc dù vẫn biết là của Trương Học Hữu) và thử tìm/sợt gúc đủ kiểu nhưng không thể nào tìm ra được bài này.
Hôm nay tìm được, hóa ra Tình là nửa cuộc đời (情系半生), nghe cho chán thôi. Nghe rồi lại nhớ, nghe rồi lại trách là sao để thời gian trôi qua nhanh như vậy, trách là sao cuộc sống khác trước quá vậy.
Tình là nửa đời
Thể hiện: Trương Học Hữu
Album: Mùa đông này không quá lạnh
Posted by Vivian | 11 comments
Bụi..phát triển
Trích tiểu luận của Hồ Anh Thái – Hướng nào Hà Nội cũng sông
…Từ chuyện chỉ cần giữ cho cái chỗ mắt ta nhìn thấy cảnh tinh tươm sạch sẽ, lại muốn dắt dây sang chuyện vệ sinh đường phố, cụ thể ở đây là chuyện bụi.
Bụi ở đâu ra mà nhiều thế? Lúc nào cũng có một lớp bụi trên mặt đường, lúc nào chúng cũng lơ lửng trong không gian, mũi hít vào có mùi bụi, mắt quên đeo kính râm là chịu bụi đời tình thôi xót xa. Muốn gọi bụi ấy là bụi … phát triển. Thành phố mở rộng, nhà cửa vươn cao, càng xây thì càng phải có bụi. Đó là một trong những mặt trái của niềm vui xây dựng. Trước thời đổi mới, xây dựng ít, lấy đâu ra bụi. Thành phố ngày ấy người vừa phải, sạch sẽ. Chị lao công đêm đến mới ra quét rác khiến nhà thơ Tố Hữu phải lắng nghe trong đêm thâu mới nảy ra tứ thơ:
Những đêm hè
Khi ve ve đã ngủ
Tôi lắng nghe trên đường Trần Phú
Tiếng chổi tre…
Bây giờ chờ đến đêm mới quét thì có mà ngập rác. Nhân tiện nói về lao công, vệ sinh viên của môi trường, bụi rác nhiều quá hình như cũng làm họ căng thẳng, họ hung lên, khuỳnh ra. Đẩy cái xe rác ngang đường thì dùng dằng bất chấp luật giao thông, theo kiểu mày có giỏi thì cứ không tránh tao đi, quét rác thì vung vẩy càng mạnh cang “báo thù được quân ở bẩn”.
Trở lại chuyện bụi, bây giờ thời xây dựng, phóng xe máy một chặng ngắn từ nhà đến cơ quan phải rửa tay ngay, rửa xà phòng mới biết sao tay mình nhiều bụi đen sì thế. Đó là một sự đổi mới so với hồi ít xây dựng. Vì đâu? Thành phố Thâm Quyến nhà xây mới san sát, sao không thấy bụi láng một lớp mặt đường, không thấy bụi vào mắt? Đi một chuyến xe du lịch từ thủ đô Malaysia sang một thành phố cổ, quãng đường dăm ba trăm cây số không thấy bụi mặt đường, không thấy túi ni lông, vỏ chai nước khoáng vứt bên đường. Không thấy đường bạn bụi rác chỉ càng thêm buồn. Buồn cho ta…
Hậu quả bây giờ các thành phố của ta bây giờ vắng bóng mỹ nhân. Các mỹ nhân đã mang khẩu trang che mặt hết. Như cả một vườn hoa mà lấy tấm ni lông che thật kín, ai mà ngắm được nữa.
P/S: Mấy hôm nay đọc tiểu luận của tác giả Hồ Anh Thái thấy bác này “chửi” đời rất tốt, có nhiều cái cũng đúng đấy. Mong sao mấy cái xe lu xe ủi bốc nhựa đường đặc khét trên đường đi làm nhanh nhanh biến đi để mặt mình không đen nhẻm nữa, mong mấy cái vỉa hè ấy lột sạch đi cho đỡ bị đào bới thêm lần nữa.
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Hoa hướng dương không cần mặt trời
Giữa một vườn hoa hướng dương, bạn sẽ quan sát thấy có một vài bông hoa quay mặt đi, không hướng về ánh sáng mặt trời. Thì ra cũng có những đóa hoa hướng dương không muốn sinh tồn theo quy định của số phận, chúng dám tự quyết định quỹ đạo của đời mình. Tích cách của Tử Khâm trong cuốn nhật ký của mình cũng như những bông hoa “ngỗ ngược” đó. Nhưng thực tế, Tử Khâm sinh ra đã không thể hướng đến ánh nắng mặt trời để sống một cuộc sống bình thường như bao người khác nhưng cô chọn cho chính mình cách sống thật đáng khâm phục: đó là luôn nở nụ cười.
Nụ cười của cô ấy thật đẹp, đẹp như nụ cười của Aya trong Một lít nước mắt vậy. Tuy nụ cười ấy mở ra trong nỗi đau đớn về thể xác, tuy nhiên tinh thần thật kiên cường. Chúng ta hãy cùng cười với cuộc sống nhé, vì bài học mà Tử Khâm mang lại cho chúng ta, đó là
” Nếu bạn cười, thì cả thế giới đều cười; nếu bạn khóc, thì chỉ là một mình bạn khóc mà thôi!”. Vậy tại sao chúng ta không cười thật nhiều, để cuộc đời cười với bạn.
Hoa hướng dương không cần mặt trời – Trần Tử Khâm là cuốn sách tôi đọc trong tuần này. Thiết nghĩ, một tuần mới đọc xong cũng cảm thấy mình có vấn đề. Đó là vấn đề về thời gian – một tuần để đọc xong cuốn không phải là dài thì thấy thật lâu, nhưng một tuần để sống thì thật là nhanh quá, nhanh không thể ngờ được.
Tử Khâm đã khuyên hãy cười thật nhiều, nhưng tuần vừa qua đúng là mình không thể cười nổi!
Read MorePosted by Vivian | 4 comments
Sư tử lâm, Tô Châu
“Sống ở Tô Châu, cưới vợ ở Hàng Châu, ăn tại Quảng Châu và chết ở Liễu Châu.”
“Tô Châu là một thành phố với một lịch sử lâu đời nằm ở hạ lưu sông Dương Tử và trên bờ Thái Hồ thuộc tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Thành phố này nổi tiếng vì những cầu đá đẹp, chùa chiền và các khu vườn (viên lâm) được thiết kế tỉ mỉ, mà ngày nay chúng đã trở thành những điểm thu hút khách du lịch.
Tô Châu cũng đã từng là một trung tâm quan trọng của công nghiệp sản xuất tơ lụa Trung Hoa kể từ thời kỳ nhà Tống (960-1279) cũng như tiếp tục nắm giữ vị trí nổi tiếng này trong thời gian gần đây. Thành phố này là một phần của Tam giác vàng thuộc Trung Quốc. Thành phố này đặc biệt nổi tiếng vì những khu vườn. Một số vườn cây cảnh cổ điển đã được UNESCO xếp loại là di sản thế giới.”
Sư tử lâm là một trong những di sản đó.
Một góc Sư tử lâm
Cầu đợi hoa…
Chiều về …
Có bài viết rằng 6 lần vua Càn Long đi vào Sử tử lâm này thì 5 lần bị lạc đường không tìm thấy lối ra. Mình nghĩ ông vua này có vấn đề như nhà bác học Einstein vậy!
Hoa này tên gì nhỉ? Vẫn chưa kịp tìm hiểu!
Thích góc này vì vắng người…
Gọi là Sư tử lâm bởi có rất nhiều đá, hang động có hình thù sư tử (với nhiều tư thế) trông giống một cách là kỳ. Tiếc là mình chưa kịp học chụp ảnh cho đẹp…
Một góc khác của Sử tử lâm mà tôi yêu thích
Lang thang đến thôn Sơn Đường, Tô Châu
Read More
Posted by Vivian | 5 comments
Bến Thượng Hải
Bến Thượng Hải đầy mơ mộng của tôi.
Bến Thượng Hải là khu vực thuộc quận Hoàng Phố tại Thượng Hải, Trung Quốc. Khu vực này tập trung ở một phần của đường Trung Sơn bên trong khu Thượng Hải Công cộng Tô giới (tô giới cho người nước ngoài định cư) trước kia, chạy dọc theo bờ sông Hoàng Phố, đối diện với Phố Đông, ở phần phía đông của quận Hoàng Phố.
Bến Thượng Hải có khoảng chục toà nhà lịch sử, nằm dọc sông Hoàng Phố, từng là nơi đặt của nhiều ngân hàng và toà nhà thương mại từ Anh, Pháp, Hoa Kì, Nga, Đức, Nhật, Hà Lan và Bỉ, cũng như toà lãnh sự của Nga và Anh, một toà báo, Shanghai Club và Masonic Club. Bến Thượng Hải nằm ở phía bắc của thành phố cổ, có tường bao quanh của Thượng Hải. Lúc đầu nó là khu định cư của người Anh, sau đó các khu định cư của người Anh và Mĩ kết hợp lại ở Thượng Hải Công cộng Tô giới. ..
Tìm xem thần tượng của mình ở đâu? …
Thời tiết lạnh nhưng mình chẳng lạnh
Toàn người dưng…
Tập vẽ Bến Thượng Hải
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Người cùng khổ
Tôi không phải người thừa nước mắt hoặc nói tôi thừa nước mắt cũng được khi mà mình không thể cầm lòng trước hình ảnh những con người khốn khổ. Thước đo của giàu sang hay nghèo khổ đều là đồng tiền. Đôi khi tôi tự hỏi các nhà kinh tế đã nghĩ ra được đồng tiền để thay thế cho những thứ có giá trị khác, sự ra đời đồng tiền đánh giá bước tiến của xã-hội-loài-người. Nhưng bước tiến đó thực sự là đáng trân trọng hay không khi tạo ra sự phân biệt giàu và nghèo, sung sướng và đau khổ ở hai thái cực không thể dung hòa như vậy.
Lỗi vì đâu mà trẻ em bị ngược đãi quá nhiều như vậy? Vì cha mẹ họ nghèo.
Lỗi vì đâu mà người cha (như bố Hào Anh) được miêu tả tủi nhục như vậy? Vì người cha đó nghèo, vì là người chồng không đủ nuôi vợ. Tôi thấy lòng tự trọng của người đàn ông bị tổn thương nghiêm trọng nhưng họ lấy đâu ra lối thoát. Vì không lối thoát nên họ bị xã hội coi là kém cỏi, đớn hèn, cần lòng trắc ẩn của con người.
Lỗi vì đâu mà nhiều cô dâu Việt vượt biên đến vậy? Vì họ cũng nghèo.
Lỗi vì đâu mà mối quan hệ Osin – chủ nhà phức tạp đến vậy? Cũng vì chênh lệch giàu nghèo, vì nhu cầu con người nhiều tiền cao hơn.
Người nghèo đã làm cho bức tranh xã hội trỏ nên đối chọi màu sáng tối cay nghiệt hơn, khiến bạn nhìn vào bức tranh đó phải nhòe mắt vì…
Người giàu nhìn chung rất đa dạng. Họ có thể béo hay gầy, phô trương hay khiêm tốn, đanh đá hay trắc ẩn, kiêu ngạo hay từ tốn nhưng người nghèo thì chỉ có một. Từ nét mặt, bàn tay, tấm lưng và sau cùng là trái tim của họ đều giống nhau như bài thơ Những người cùng khổ miêu tả:
Có trái tim khổ đau
Mang đầy hồ nước mắt
Trông xanh xao nhợt nhạt
Như bia mộ nghĩa trang
Có tấm lưng đáng thương
Mang nặng nhiều khổ cực
Rách nát túp lều tranh
Giữa ven bờ núi cát
Có bàn tay xơ xác
Như tàu lá úa vàng
Rơi trước nhà trước cửa
Rơi trên đất trên đường
Có nét mặt u buồn
Hiền lành và tủi nhục
Buồn lo hơn súc vật
Khi mưa đổ gió gào
Có người khổ biết bao
Khoan dung và mệt mỏi
Còng lưng chống nghèo đói
Trên mảnh ruộng cấy cày
Đôi khi bản thân tôi tự đánh giá là người cổ hủ, bởi không hiểu vì sao càng lớn tôi càng nhớ ngày xưa hơn bởi xã hội không phân hóa như bây giờ. Ngày xưa ai cũng nghèo nhưng giàu tinh thần lắm. Ngày xưa bố tôi cũng nghèo, ông nội tôi nghèo nhưng chắc xã hội ngày xưa mới khiến bố tôi vươn lên và sưởi ấm cho tôi như ngày hôm nay. Thiết nghĩ, trong xã hội bây giờ, một người bố nghèo như vậy thì cuộc sống họ càng trở nên thảm khốc hơn. Thiết nghĩ, bản thân sống giản dị một chút, ít phô trương một chút, nhìn lên một chút và hãy cúi xuống với những người không may mắn như mình thật nhiều để sống thật thanh thản hơn.
Cuộc sống càng phát triển (theo nghĩa các nhà kinh tế và đồng tiền định hình) thì tiếng cười càng ít hơn, tiếng khóc nhiều hơn, tiếng khen ít hơn nhưng giễu cợt nhiều lên. Tính tập thể ít đi, sự vị kỷ thế chỗ. Vậy phải làm thế nào? Chỉ cố gắng sống một cuộc sống thật giản đơn và đừng bế tắc.
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Hijo de la luna
Nghe ca khúc Đứa con của mặt trăng này, nhớ một chút thần thoại Hy Lạp, một chút câu chuyện thủy thủ mặt trăng với con mèo Luna đáng yêu…
Chuyện kể rằng…
Có một cô gái Di-gan
Cầu xin Mặt trăng mãi tới khi trời sáng
Cô cầu nguyện trong nước mắt
Rằng đến khi trời sáng
Sẽ được thành hôn với một chàng trai Di-gan
“Ngươi sẽ có được chàng trai da màu đó”
Từ trên trời cao vọng xuống tiếng của Trăng tròn
“Nhưng để đổi lại
Ta muốn đứa con đầu tiên của ngươi với anh ta”
Mặt trăng muốn một người hy sinh đứa con của mình
Chỉ để không còn cô độc
Chứ nó chẳng yêu thương gì đứa bé.
“Hỡi mặt trăng, người muốn làm mẹ ư?
Nhưng ngươi làm sao hiểu được tình mẫu tử
Để trở nên một người mẹ
Hãy nói cho ta biết, hỡi Trăng tròn
Ngươi định làm gì đứa trẻ bằng xương bằng thịt ấy?”
Và cô đã sinh hạ cho anh ta một cậu con trai
Với nước da trắng như lông chồn
Và đôi mắt màu xám
Thay vì màu ô-liu
Đứa con của mặt trăng…
Chàng trai Di-gan nghĩ rằng mình đã bị lừa dối
Hắn cầm con dao đến chỗ vợ mình
“Đứa bé này là của ai?
Chắc chắn ngươi đã phản bội ta!”
Và giết chết cô ấy…
Rồi hắn mang đứa con trong tay
Trèo lên đỉnh núi
Và bỏ thằng bé ở lại đó…
Rồi những đêm Mặt Trăng tròn đầy
Vì đứa trẻ đang ngủ yên giấc
Khi nào nó khóc
Mặt trăng sẽ khuyết trở lại
Để làm một chiếc nôi đung đưa…
Read More
Posted by Vivian | 4 comments
Tây Hồ, Hàng Châu
“Tây Hồ (chữ Hán: 西湖; bính âm: Xī Hú) là một hồ nước ngọt nổi tiếng nằm về phía tây thành phố Hàng Châu, thuộc tỉnh Chiết Giang, thuộc miền đông Trung Quốc. Chiều dài lớn nhất theo hướng bắc-nam là 3,3 km còn chiều rộng lớn nhất theo hướng đông-tây là 2,8 km. Diện tích của khu vực hồ khoảng 6,3 km², trong đó phần diện tích chứa nước khoảng 5,66 km²…
Hồ được chia ra 3 phần bởi ba con đê ngăn là đê Tô (苏堤-Tô đê), đê Bạch (白堤-Bạch đê), và đê Dương Công (杨公堤-Dương Công đê).
Nhà thơ kiêm thứ sử thời Đường Bạch Cư Dị đã cho xây dựng con đê đầu tiên, ngày nay gọi là đê Bạch. Nhà thơ kiêm thứ sử thời Tống Tô Đông Pha, đã nạo vét hồ và cho xây dựng đê Tô, biến nó trở thành một phong cảnh đẹp khác của Tây Hồ. Ông cũng là người nghĩ ra một loại thực đơn đặc biệt để chế biến thịt lợn với tên gọi trong thực đơn là 東坡肉 (Đông Pha nhục), bằng tiếng Anh là Dongpo pork. Món thịt lợn kiểu Đông Pha này là thực đơn trong mọi khách sạn ở Hàng Châu
Hồ cũng có thể chia thành 5 hồ nhỏ gọi là Ngoại Tây Hồ, Lí Tây Hồ, Hậu Tây Hồ, Tiểu Nam Hồ và Nhạc Hồ.”
Buổi chiều ở Tây Hồ
Một góc Tô đê (Su di)
và vắng người qua lại…
Đình bên Tây Hồ
Bóng dáng tháp Lôi Phong buổi chiều muộn
Vườn cỏ bên Tô đê
Một trong những kiểu cầu bắc qua kinh điển
Hoàng hôn về trên Tây Hồ
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Kỳ nghỉ đáng nhớ
Một kỳ nghỉ đáng nhớ của tuổi mới. Đến 25 tuổi, ngưỡng cửa cuộc đời mới mình đã thực hiện được ước mơ thủa bé.
Ung dung, tự do, tự tại khám phá cùng với bạn trên con đường ngầm đi bộ, lắc lư trên những chuyến xe buýt 1 tệ, nằm dài trên những chuyến tàu xuyên qua các tỉnh và thành phố tưởng như vô tận của Trung Quốc hay lại rượt đuổi trên những tàu điện ngầm đứng có, ngồi có rồi lại 2 đứa hì hục xách vali trên những bậc thang mà chạy. Tất cả trên đôi chân của mình (và đôi tay xách đồ, cái cổ đeo túi lưỡn phưỡn vì sợ trộm – xẻo thâu – như ngôn ngữ Tàu nói vậy).
Đôi chân bạn đưa đến những vùng sông nước mênh mông trữ tình, đưa đến những ngôi chùa cổ kính, khu vườn như trong tranh vẽ, 10 ngày dưới ánh mặt trời dịu nhẹ, không mưa và đầy gió mát.
Niềm vui ngày hôm nay là do mình tự chọn trên con đường của mình. Ngày mới ra trường, tôi đã đánh đổi thời gian đi làm để đi học tiếp, trong đó có tiếng Trung. Nếu tôi không học, tôi không gặp bạn, tôi không có những kỷ niệm và chuyến đi như ngày hôm nay. Biết bạn là niềm hạnh phúc của tôi.
Đi một ngày đàng, học một sáng khôn. Một ngày đàng đó còn đem lại cho tôi rất nhiều niềm vui và niềm mơ mộng mới…
Tự hứa với mình là sẽ dành thời gian để chăm chút blog hơn nhưng thèm thời gian quá. Cuộc sống thật bận rộn! Bận rộn chuẩn bị cho một hành trình khám phá sắp tới nữa.
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Chú mèo nhà tôi
Tản văn: Chú mèo nhà tôi
Tác giả: Lão Xá
Chú mèo hoa nhà tôi có cái tính thật là kỳ quặc. Nếu nói nó hiền lành, thì nó quả là ngoan thật. Nó biết tìm chỗ ấm áp để mà ngủ cả ngày, chẳng phải lo nghĩ gì cả, chẳng cần đoái hoài đến việc gì hết. Thế nhưng, nếu nó quyết định chạy ra ngoài chơi, thì nó đi suốt cả ngày đêm không chịu về, dù ai gọi thế nào đi nữa, nó cũng mặc kệ. Nếu nói nó ham chơi, thì quả là ham chơi thật, bằng không thì tại sao nó cứ đi cả ngày cả đêm mà vẫn không chịu về nhà cơ chứ? Thế nhưng hễ chỉ cần nghe thấy chút xíu tiếng chuột rục rịch là nó lại hết sức làm tròn bổn phận của mình. Nó nín thở, mắt mở chăm chăm, cứ như vậy mà rình suốt mấy tiếng đồng hồ, chờ cho đến khi con chuột thò mình ra, nó chộp được rồi mới chịu thôi!
Nếu như lúc nào nó thích thú, thì hiền lành ngoan ngoãn hết chỗ nói: Nó cứ dúi mình cọ vào bàn chân tôi, rồi rướn cổ lên để được tôi gãi gãi, hoặc như khi tôi ngồi viết lách, nó lại nhảy lên bàn, đi lại trên tập giấy viết của tôi rồi để lại những viết chân trông như những cánh hoa đào vậy. Chú mèo hoa còn biết kêu bằng đủ thứ tiếng, kéo tiếng kêu dài ngắn khác nhau, tiếng kêu to nhỏ khác nhau, cứ là thay đổi luôn. Khi nào mà không kêu, thì nó lại biết giải buồn bằng cách phát ra những âm khù khù. Điều này phải xem nó thú với những gì đây. Khi nào không vui, thì mặc cho ai dỗ thế nào đi nữa, nó vẫn cứ mặc kệ không phát ra âm thanh gì cả.
Chú mèo hoa không biết sợ là gì cả, nó thường núp mình lại. Thế nhưng nó lại rất dũng cảm, chẳng cần phải nói đối phó với con giun con chuột, mà hễ gặp con rắn nó cũng dám đấu dám chọi.
Lúc còn nhỏ, trông nó mới đáng yêu làm sao!Khi đến nhà tôi, nó vừa đầy tháng tuổi, tứ chi còn chưa đứng vững mà đã biết nghịch ngợm rồi. Chỉ cần một chiếc lông gà, hay một cuộn len, là nó coi như đồ chơi, chơi mãi không chán. Mỗi khi nó nô nghịch, thường ngã chúi đầu xuống không biết bao nhiêu bận, song hễ ngã xuống là nó lại ngóc dậy ngay, rồi lại vừa chạy vừa ngã, nó ngã chúi đầu vào cánh cửa, vào chân bàn, ngã chúi đầu đau như vậy mà nó không hề khóc đâu nhé.
Về sau, nó ngày càng bạo dạn hơn, nó chạy ra ngoài vườn nô nghịch, từ chậu hoa này nhảy sang chạu hoa kia, lại còn ôm cành cây để mà đánh đu nữa chứ. Những chậu hoa trong vườn thật là hẩm hiu, cứ thế bị mèo ta phá phách đến gãy cành rụng lá.
Tôi không bao giờ trách móc đánh đập chú mèo hoa đâu nhé. Trông cái vẻ dạt dào sức sống của nó mới ngây thơ đáng yêu làm sao, tôi thương yêu nó còn chưa đủ nữa là, làm sao mà có thể bực mình với nó cơ chứ?
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Trồng hoa
Tản văn: Trồng hoa
Tác giả: Lão Xá
Tôi yêu hoa, cho nên thích trồng hoa. Thế nhưng tôi lại không phải là một chuyên gia trồng hoa, bởi vì tôi không có thời gian nhàn rỗi để mà nghiên cứu và thử nghiệm. Tôi chỉ coi việc trồng hoa là một thú vui trong sinh hoạt mà thôi, tôi không tính toán đến chuyện hoa nở ra sao, chỉ cần hoa nở là tôi lại cảm thấy phấn khởi rồi. Trong khu vườn nhà tôi, cứ vào mùa hè là mọc đầy hoa đầy cỏ, đến nỗi chú mèo hoa đành phải trèo lên nóc nhà để mà nô nghịch, bởi vì dưới mặt đất đã không còn chỗ chống để nó chạy nhảy nữa.
Hoa tuy mọc nhiều, nhưng lại không có thứ hoa loại cỏ quý hiếm nào cả. Những loại hoa cỏ quý thường là không dễ trồng, thấy cây hoa nào mà bị héo hon sắp chết là tôi lại cảm thấy rất mủi lòng. Khí hậu của Bắc Kinh không hợp với việc trồng hoa trồng cỏ cho lắm. Mùa đông giá lạnh, mùa xuân gió mạnh, mùa hè nếu không khô hanh thì lại mưa nhiều; mùa thu trời đẹp nhất, thế nhưng rất có thể có sương lạnh đột ngột. Trong điều kiện thời tiết như vậy, tôi không tài nào có thể trồng những giống cây hoa loại cỏ miền Nam lên tốt được. Do vậy mà tôi chỉ trồng những loại cây dễ mọc, đó là những loại cây cỏ biết tự phấn đấu để mà sinh tồn.
Những hoa những cỏ đó tuy biết tự phấn đấu, thế nhưng nếu như tôi bỏ mặc không đoái hoài tới chúng, cứ mặc cho chúng tự mọc lên rồi lại tự héo tàn, thì rồi phần lớn chúng rồi cũng sẽ héo khô cả thôi. Cho nên ngày nào tôi cũng chăm sóc chúng, quan tâm chúng như cư xử với bạn bè vậy. Cứ như vậy ngày qua tháng lại, rồi thì tôi cũng đã nắm được một số quy luật: Có loại cây ưa bóng râm, thì đừng nên trồng chúng trên mặt đất có nhiều ánh nắng, có loại cây ưa đất khô, thì đừng nên tưới nhiều nước. Đây là việc thú vị, nắm được quy luật rồi, thì hoa cỏ rồi sẽ lên tốt tươi, và chúng có thể sống những dăm ba năm, rồi hoa nở, thật là thú vị biết nhường nào. Tôi không nói ngoa đâu nhé, đây chính là kiến thức đấy nhé. Nắm bắt nhiều kiến thức, tất nhiên là không phải việc xấu.
Chẳng phải là cái chân tôi nó bị đau đấy thôi, không những đi lại bất tiện, mà ngồi lâu cũng không được. Tôi không biết được rằng những hoa những cỏ dưới sự chăm bón của tôi, liệu chúng có biết cảm ơn tôi hay không, thế nhưng tôi phải cảm ơn chúng mới phải. Khi làm việc, thường mới chỉ viết có mấy chục chữ thôi, là tôi lại ra vườn xem xem, tưới gốc cây này, bê chậu hoa kia, xong rồi mới trở vào trong nhà cầm bút viết tiếp, một lúc sau tôi lại ra ngoài vườn, và cứ như vậy, tôi kết hợp lao động trí óc với lao động chân tay, rất có lợi cho cơ thể và tinh thần, còn hơn cả uống thuốc bổ nữa. Nếu như gặp phải bão táp mưa sa hoặc thời tiết đột biến, thì tôi lại động viên mọi người trong nhà ra vườn cấp cứu những chậu hoa cây cỏ, hết sức căng thẳng. Mấy trăm chậu hoa, phải bê gấp rút hết vào trong nhà, thường khiến mọi người lưng mỏi chân đau, mồ hôi nhễ nhại. Ngày hôm sau, trời đẹp, lại phải bê hết thảy những chậu hoa ra ngoài vườn, và lại một phen lưng mỏi chân đau, lại mồ hôi mồ kê, thật là thú vị làm sao. Nếu không lao động, thì ngay cả chậu hoa cũng không thể trồng cho xanh tốt được, đây chẳng phải là chân lý hay sao?
Người đưa sữa đến nhà tôi, vừa bước vào cửa thường khen hoa “thơm thế” !Nghe vậy là mọi người trong nhà tôi đều lấy làm kiêu hãnh. Hễ gặp khi hoa quỳnh nở rộ, là tôi liền mời mấy người bạn đến ngắm hoa, và tôi lại càng lấy làm đắc ý như người cầm ngọn nến đi trong bóng đêm vậy—hoa quỳnh chỉ khoe sắc trong màn đêm. Cây hoa quỳnh được chia ra làm mấy gốc, tôi đem tặng cho bạn bè vài gốc; nhìn bạn mang về thành quả lao động của mình, trong lòng tôi cảm thấy hết sức vui thích.
Tất nhiên, cũng có lúc khiến tôi cảm thấy đau lòng, đó là vào một mùa hè. 300 cây hoa cúc đang ươm trồng trong vườn, còn chưa rời vào chậu, thì trời bỗng đổ cơn mưa. Bức tường của nhà hàng xóm bị đổ, thế là hơn 30 loại hoa cúc, những hơn trăm cây bị đè bẹp hết !suốt mấy ngày liền, trên môi người thân trong nhà tôi không nở được nụ cười nào cả.
Có vui có buồn, có nụ cười có nước mắt, có hoa có quả, có hương hoa có màu sắc, vừa cần có sự lao động, lại tăng thêm kiến thức, đó chính là cái vui thú của việc trồng hoa trồng cỏ.
Read MorePosted by Vivian | 4 comments
Haiku
Ban đầu định viết một vài thứ về thơ Haiku bởi vì mình rất thích những vẫn thơ đơn giản, nhẹ nhàng nhưng đầy tình cảm đó. Có những thứ mọi người cứ thích làm rối tung lên mới cảm thấy cuộc đời đáng sống. Có những người lại tưng tửng với mọi việc, đối mặt với những gì diễn ra trong cuộc sống rất nhẹ nhàng. Mình không là ai trong hai kiểu người đó. Mình thích cuộc đời mình giống như những vần thơ Haiku.
Cuộc đời không cần dài, sống không cần phải phức tạp nhưng không có nghĩa là nhạt. Trong tiếng Nhật, thơ haiku không có vần và thường không có nhan đề. Đề tài của haiku là thiên nhiên bốn mùa và những khoảnh khắc độc sáng trong đời, nó không có chỗ cho những tính từ hoa mỹ phù phiếm”. Con người không cần phải có một tên tuổi như Haiku không nhan đề, cuộc đời không phải lặp lại những thứ quá đỗi nhàm chán như Haiku không vần. Chỉ cần con người hãy tự tỏa sáng bằng chính sức mạnh của mình, sống những khoảng khắc có ý nghĩa nhất.
Hôm nay trời nắng lên sau những ngày mưa gió. Tặng My dear không khí một ngày sang hạ Việt Nam qua 4 bài thơ :
Giữa bãi cỏ
Sơn ca líu lo
Tự do, chẳng ưu phiền
*****
Trời oi bức
Giấc ngủ trưa hè
Tiếng ve kêu
*****
Những chiếc lá vàng
Xoay tròn điệu valse
Nhạc gió
*****
Trên đầu ngọn cây
Khoảng trống nơi cành khô gãy
Một mảnh trăng lấp đầy.
Nói nhỏ với anh
让我轻轻的告诉你 天上的星星在等待
分享你的寂寞你的欢乐, 还有什么不能说
让我慢慢的靠近你,伸出双手你还有我
给你我的幻想我的祝福, 生命阳光最温暧
不要问我太阳有多高
我会告诉你我有多真
不要问我星星有几颗
我会告诉你很多很多
(Thể hiện: Dương Ngọc Doanh)
Để em nói nhỏ với anh rằng ngôi sao trên trời đang đợi cùng chia sẻ với anh nỗi cô đơn và cả ấm áp. Vậy có gì mà không thể nói ra
Để em nhẹ nhàng tựa vào anh, khi đưa tay ra anh còn có em, trao cho anh mộng tưởng và chúc phúc của mình.
Ánh dương trên cao thật ấm áp
Đừng hỏi em thái dương cao như thế nào, em sẽ nói rằng rất cao
Đừng hỏi em trên trời có bao nhiêu ngôi sao, em sẽ nói rằng rất nhiều, rất nhiều…
Read More


































































