Tạ – Trương
Mình vừa đưa ra một quyết định kỳ quặc đó là thay vì sẽ dịch (update) blog của nữ nghệ sỹ Từ Tịnh Lôi thì sẽ update thông tin của gia đình Tạ Đình Phong và Trương Bá Chi. Nét ngông cuồng nhưng mãnh liệt của Tạ Đình Phong cùng với sự dám làm dám chịu của Trương Bá Chi khiến mình vô cùng ngưỡng mộ. Có thể sự đến với nhau của hai người cùng với hạnh phúc gia đình nhỏ bé mà hai người phải đấu tranh để gìn giữ hàng ngày là sự hòa hợp của hai tâm hồn sống hết mình (chơi hết mình/yêu hết mình và làm việc hết mình).
Sau sự kiện scandal Trần Quán Hy, mình đã dõi theo từng hành động của gia đình Tạ – Trương và đến bây giờ mình mới thấy yên tâm vì họ đã vượt qua sóng gió bằng sự chở che tuyệt vời của người chồng, sự can đảm và dám làm dám chịu của Bá Chi. Không phải ngồi trong nhà đoán chuyện thiên hạ qua cửa sổ nhưng mình vẫn cứ thích sống với cảm xúc của mình và chiêm nghiệm với chính cặp đôi mà mình quý mến này.
Nhắc đến Trương Bá Chi, ai cũng nghĩ ngay đến những gì hành động ngông cuồng mà cô đã làm và phải chịu chứ không ai nghĩ đến gương mặt và diễn xuất của cô trong những bộ phim cũ (mình thì ngược lại). Mình chỉ nghĩ Bá Chi là một người mạnh mẽ và tài năng (tất nhiên là rất đẹp).
Ca khúc đã làm tên tuổi của Tạ Đình Phong trong thị trường âm nhạc Hongkong mà tôi rất thích. Ca khúc này có thể nói gợi nhớ tới chuyện hai người
Bởi vì yêu nên yêu
Read MoreQuế Luân Mỹ
Hôm nay thầy giáo bảo lớp bên cạnh có lớp người mẫu chân dài đang tập “mèo đi” (catwalk), hỏi có em nào muốn giải lao sang ngắm không? Đồng thanh nhất loạt “Cóạ” – nhưng không phải từ các nam tử hán mà toàn là chị em phụ nữ, trong đó có mình (Chắc do đang tụt huyết áp). Các anh cười ồ lên bảo chị em có sao không đó.
Chả có sao với trăng gì cả, chị em ngưỡng mộ cái đẹp. Mà bảo cái đẹp mình ngưỡng mộ đó là nét đẹp của Quế Luân Mỹ – một diễn viên, người mẫu không mấy quen thuộc với người Việt nhưng mình suốt ngày ngắm nghĩa chị 83 này và rút ra các đặc điểm: thứ nhất “Phụ nữ không xấu” như bộ phim chị đóng với Châu Tấn, hay thấy con gái là một điều gì “Bí mật” (the secret I can’t tell – cùng với Châu Kiệt Luân), có lúc thật lãng mạn và thơ mộng như “Ocean Heaven” gần đây nhất nhưng đôi khi cũng thật là ghê gớm như trùm xã hội đen trong “Nhân chứng”. Đấy là tiện nhớ ra 4 bộ phim mà chị góp mặt, phim nào cũng rất ý nghĩa.
Giờ mới biết chị Mỹ quảng cáo cho Sony Walkman còn quảng cáo cho … Carefree!!!
Mê mẩn nụ cười (lẫn bộ áo váy chị ấy mặc!)
Hình ảnh trong bộ phim nổi tiếng của Châu Kiệt Luân
Posted by Vivian | 5 comments
Nếu ai đã có lần
Dạo này cuộc sống bận rộn, thèm đi biển. Trời không phụ lòng mình, lại sắp được đi biển rồi…
Hôm nay rảnh rỗi, ngồi đọc bài viết và tâm sự của bạn bè, có bài thơ cảm thấy nhẹ nhàng giữa cuộc đời bận rộn, giữa cuộc đời đang tận hưởng hương vị dịu ngọt của tuổi 25 đang trôi qua mà không bao giờ trở lại. Không sống gấp, không vội vàng nhưng cũng không để hương vị cuộc sống trôi qua nhanh như vậy được.
Bài thơ : Nếu ai đã có lần
“Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng.
Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống.
Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút giây lòng mình trống vắng.
Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau một cuộc chia tay là khởi đầu rất mới.
Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá.
Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót.
Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó.”
(Cám ơn bài thơ trong blog của Chinh)
Read MorePosted by Vivian | 5 comments
Hiệp ước sống chung vui vẻ
Trích Phụ bản B – Giận của thiền sư Thích Nhất Hạnh
Người đang chịu khổ đau vì giận hờn:
1. Không nói hoặc làm bất cứ điều gì có thể tạo thêm đổ vỡ và làm cho cái giận của hai bên lớn thêm
2. Không đè nén cái giận xuống, không đàn áp sự giận hờn của mình
3. Nắm lấy hơi thở, thực tập hơi thở chính niệm, quay về nương tựa tự thân.
4. Cho người kia biết là mình đang giân và đang khổ trong thời gian tối đa là 24 tiếng đồng hồ.
5. Bình tĩnh xin hẹn gặp người kia vào tối thứ sáu để cùng nhau nhìn lại vấn đề cho rõ.
6. Nếu chưa được bình tĩnh để có thể nói thẳng thì có thể viết một giấy hẹn và đưa cho người kia.
7. Đừng tự ái nói: “Tôi đâu có giận – Có sao đâu – Tôi có khổ gì đâu – Không đáng để cho tôi giận”
8. Trong khi đi, đứng, nằm ngồi, lái xe hoặc làm việc, hãy thực tập hơi thở chính niệm và quán chiếu sâu sắc để thấy:
– Đôi khi tôi cũng thiếu chính niệm, thiếu khéo léo.
– Tôi đã làm cho người kia buồn khổ nhiều lần vì tính khí của tôi
– Hạt giống của sự giân hờn trong tôi là nguyên nhân chính làm tôi đau khổ.
– Người kia cũng đang khổ cho nên mới làm như vậy
– Chừng nào người kia còn khổ, chừng ấy tôi vẫn chưa có hạnh phúc.
9. Nếu thấy được sự vụng về và thiếu chính niệm của mình, hãy tìm cách xin lỗi người kia ngay, đừng để đến chiều thứ Sáu.
10. Nếu tối thứ Sáu mà vẫn chưa đủ bình tĩnh thì xin dời hẹn đến thứ Sáu tuần sau.
Người có trách nhiệm về việc làm cho người kia phải giận hờn
1. Thấy người kia giận thì đừng chế nhạo. Phải tôn trọng cảm thọ của người ấy và để cho người ấy đủ thì giờ lấy lại sự an tịnh
2. Đừng ép người kia phải giải bày liền về cái giận của người ấy.
3. Nói với người kia là mình đã nghe hoặc đã biết rằng người kia giận, bằng lời nói hay bằng cách viết lên một mảnh giấy và hứa với người kia rằng mình sẽ có mặt vào chiều thứ Sáu.
4. Trong khi đi, đứng nằm ngồi, lái xe hoặc làm việc hãy thực tập hơi thở chính nhiệm và quán chiếu sâu sắc để thấy:
– Trong tôi cũng có những hạt giống không dễ thương của bực bội và hờn giận
– Tính khí trong tôi đã có nhiều phen gây ra đau khổ cho người kia
– Tôi tưởng làm cho người kia đau khổ thì tôi sẽ bớt khổ, nhưng tôi đã làm
– Làm cho người kia đau khổ, tôi cũng làm cho mình khổ theo
5. Nếu thấy được sự vụng về và thiếu chính niệm của mình, hãy tìm cách xin lỗi ngày, đừng chờ đến chiều thứ Sáu. Xin lỗi nhưng đừng tìm cách biện bạch.
Đây là một trong những bài học quý giá nhất và tôi đã từng, đang và sẽ phải học. Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã chỉ ra rằng, để hóa giải được tất cả những sân hận, bực bội, tuyệt vọng,… hãy có một tâm từ bi.
Read MorePosted by Vivian | 4 comments
Giận
Lược trích Giận của Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Chúng ta đang sống trong một thời đại với biết bao phương tiện truyền thông tinh xảo. Tin tức có thể được truyền đi xa vạn dặm trong nháy mắt nhưng đồng thời truyền thông giữa chúng ta, giữa cha và con, giữa bạn bè, giữa vợ và chồng thì lại rất khó khăn. Nếu không thiết lập lại được truyền thông giữa ta và những người khác thì không thể nào có được hạnh phúc. Nếu không thiết lập truyền thông giữa ta và những người khác thì không thể nào có được hạnh phúc…
Tất cả chúng ta cần phải biết đó là cách xử lý và chăm sóc cơn giận. Muốn vậy ta phải chú ý đến khía cạnh sinh-hóa (bio-chemical) của sân hận, bởi vì cơn giận có gốc rễ từ thể chất cũng như từ tinh thần. Phân tích cho sâu sắc, ta có thể khám phá ra những yếu tố sinh lý của cơn giận. Vì vậy cần xét kỹ lại cách ăn, uống, tiêu thụ cũng như săn sóc thể xác trong đời sống hàng ngày.
Sân hận, bực bội, tuyệt vọng, tất cả đều có gốc rẽ từ thể chất của ta và các thức ăn ta tiêu thụ. Ta phải có một kế hoạch ăn uống tiêu thụ như thế nào để cho khỏi phải bị sân hận và bạo động xâm chiếm. Ăn uống là một khía cạnh của văn minh xã hội. Cách ta chế tác thức ăn, các loại thực phẩm ta tiêu thụ, cách ta ăn uống, tất cả đều có quan hệ tới nền văn minh, bởi vì sự lựa chọn của ta trong việc ăn uống có thể đem lại hòa bình và làm vơi bớt khổ đau.
Thức ăn đóng một vai trò rất quan trọng trong sự phát khởi sân hận. Thức ăn có thể chứa đầy sân hận. Khi ăn miếng thịt của một con bò bị bệnh “bò điên” (mad cow disease) thì cái chất điên của con bò có sẵn trong miếng thịt. Không những thế, khi ăn một quả trứng hay một miếng thịt gà ta cũng phải biết rằng quả trừng hay miếng thịt gà đó cũng có thể chứa đầy “chất sân hận”. Chúng ta ăn chất sân hận sẽ phát khởi sân hận.
Hiện nay người ta nuôi gà theo kiểu sản xuất hàng loạt trong những nông trại tối tân. Trong các nông trại này, gà không được thả rông tìm ăn ngoài vườn mà bị nhốt trong các chuồng chất hẹp. Trong các chuồng ấy, ngày đêm gà chỉ có thể đứng một chỗ, không thể đi tìm ăn như gà thường. Chúng chỉ được người nuôi bằng thức ăn chế sẵn. Hãy tưởng tượng ngày đêm chúng ta bị nhốt đứng yên một chỗ, không được phép đi lại, chắc chắn chúng ta sẽ nổi điên. Gà cũng vậy, Gà bị nhột như vây cũng sẽ nổi điên. Để cho gà đẻ trứng nhiều hơn, người ta dùng ánh sáng nhân tạo trong trại nuôi để tạo ra ngày và đêm ngắn hơn 24 giờ khiến gà theo nhịp độ ánh sáng mà đẻ trứng nhiều lần hơn, cung cấp nhiều trứng hơn. Gà được nuôi bằng phương pháp trên đây chắc chắn là bực bội, đau khổ vô cùng cho nên thường hay cắn mổ gà các chuồng bên cạnh có khi đến chết. Vì vậy mà trong các nông trại này người ta thường phải cắt cụt mỏ nhọn các con gà.
Thế nên khi ăn trứng hay thịt các con gà nuôi theo phương pháp trên là ăn căm giân, bực bội của các con gà đó. Vì vậy ta phải cẩn thận lắm mới được. Nếu ăn sân hận vào thì sẽ dễ phát khởi sân hận. Nếu ăn bực bội, tuyệt vọng vào thì sẽ khởi phát bực bội, tuyệt vọng.
Tâm sân hận được nuôi dưỡng không phải chỉ bằng các thức ăn mà còn bằng những gì ta tiêu thụ qua mắt, tai, và ý thức. Như vậy tiêu thụ những sản phẩm văn hóa cũng có liên quan tới tâm sân hận. Cho nên hoạch định một đường lối tiêu thụ là rất quan trọng. Tất cả những gì ta đọc trong báo chí , xem trên truyền hình đều có thể độc hại vì có thể chứa đầy những yếu tố sân hận, bức xúc. Một cuốn phim trên màn ảnh, cũng như một miếng thịt bò, có thể chứa đầy sân hận. Báo chí cũng như chuyện trò cũng có thể chứa đầy sân hận. Đôi khi vì cảm thấy trống trải mà ta chuyện trò, Nhưng chỉ nội trong một giờ những lời nói của người kia có thể đưa vào tâm thức ta rất nhiều độc tố. Nếu ta tiêu thụ quá nhiều độc tố sân hận thì một ngày nào đó sân hận sẽ phát khởi.
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Điều kỳ diệu
Trích Tản mạn về hoa
Ở một ngôi làng nọ, nơi mà mọi thứ rất đỗi yên bình, ngay cả cây cỏ, có hai em bé nọ rất yêu vẽ tranh. Cả hai học cùng một lớp, cô bé có mái tóc dài đen tuyền, còn cậu bé có đôi mắt luôn luôn mộng mơ suy nghĩ. Cả hai cùng lớn lên bên nhau, cùng trao đổi suy nghĩ về các bức tranh và những mảng màu yêu thích. Chẳng may sau một lần ốm nặng, đôi chân cậu bé bị tật nguyền, chẳng thể nào đi lại như những người bình thường được. Cô bé rất buồn nhưng chính cậu bé lại là người an ủi bạn mình và nói rằng: “Nhìn xem này! Mình vẫn còn hai bàn tay này cơ mà! Cậu cũng thế. Hãy xem tớ vẫn cùng cậu vẽ được những bức tranh tuyệt vời nhất của chúng ta!” Cô bé xúc động làm sao. Chính nụ cười của cậu bé đã là niềm động viên cho cô càng ngày càng cố gắng hơn…
Thời gian trôi qua, cả hai đều lớn dần lên. Cô bé vẫn vẹn nguyên niềm đam mê dành cho hội họa như ngày nào. Những bức tranh của cô ngày càng thấm đượm sự tinh tế, chắt lọc và mơ mộng. Còn cậu bé, thay vì ra ngoài vẽ tranh với cô bé như ngày xưa, cậu hay ngồi trước hiên nhà mình, để vẽ “những bức tranh chân thật nhất” theo ý cậu. Thầy giáo dạy vẽ của cả hai đều nhận thấy rõ những bước tiến của học trò mình, lấy làm mừng lắm. Thầy nói cả hai nên tham gia cuộc thi vẽ toàn quốc sắp tới. Đó sẽ là một cơ hội lớn cho cả hai.
Một buổi chiều, sau khi đã phác thảo những ý tưởng đầu tiên, cậu bé đem cho cô bé xem. Cô bé mới háo hức làm sao: “Thế nào, thế nào, bạn cho mình xem ngay đi, mình không thể nóng lòng hơn được nữa!”
Cậu bé gỡ tấm vải phủ bức tranh của mình xuống, để cho cô bé xem.
Thật bất ngờ làm sao, trước mắt cô bé là đại dương mênh mông sóng vỗ. Và ở tận đáy thăm thẳm của đại dương là sự hóa thân phi thường, chỉ nghìn năm mới gặp được một lần. Những đường nét trau chuốt, những ước mơ rộng lớn, những nụ cười hoan hỉ, những giây phút bình yên… tất cả những mảng màu êm đẹp nhất hình như đã được cậu bé đem cả vào tranh vẽ. Mà để làm được điều này, người ta chỉ có thể gọi đó là điều kỳ diệu. Phải, đó chính là những mảng màu kỳ diệu. Chính là cái mà cô bé đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Cô bé im lặng sững sờ. Mãi một lúc lâu sau, cô bé mới nói với cậu bé rằng:
- Đúng là một điều kỳ diệu!
Cậu bé mỉm cười, nắm lấy tay cô bạn:
- Không, tớ biết còn có một điều kỳ diệu lớn hơn, đó chính là cậu, tớ đang chờ được xem bức tranh của cậu, tớ luôn nghĩ đó chính là những mảng màu kỳ diệu mà tớ chưa tìm kiếm ra được!
Cô bé mỉm cười, nhưng mới buồn làm sao…
Về đến nhà, cô bé chạy ùa vào căn phòng thân thuộc với những bức tranh của mình, òa lên khóc. Cô không khóc vì ghen tị bởi cô luôn tự hào về tài năng của bạn mình, cô không khóc vì thua cuộc, vì cô biết rõ rằng mọi việc chưa tới đâu, nhưng cô khóc vì cảm thấy cậu bé đã làm được một điều kỳ diệu.
Trước giờ, cô luôn nghĩ cậu bé cùng suy nghĩ với mình. Họ luôn luôn ở bên nhau, đến nỗi những ý tưởng gần như đồng điệu. Nhưng cậu bé giờ như đã ở một thế giới rất xa, với những màu sắc của riêng cậu, khiến cho cô cảm thấy lạc lõng, ngay cả những màu sắc của cô cũng đơn điệu nhàm chán.
Không được! Cô bé bắt đầu vẽ, bắt đầu đuổi bắt lấy những ý tưởng của riêng mình. Nhất định, cô bé phải làm được như lời kỳ vọng của cậu bạn. Một ngày, hai ngày. Rồi một tuần trôi qua, một tháng trôi qua, không hiểu sao cô bé càng vẽ thì càng trùng lặp lại những ý tưởng như bức tranh của cậu bạn mà cô được xem dạo nọ. Cô buồn làm sao, lại cố gắng vẽ tiếp những bức tranh khác. Nhưng ở đâu, cũng có thể thấy đó chính là những bản sao có sáng tạo của bức tranh kia.
Gần đến ngày thi, cô bé càng thêm rối trí. Tại sao? Tại sao cô không làm được. Tại sao?
Còn một tháng nữa, cô bé gần như tuyệt vọng. Cô muốn đến một nơi yên tĩnh thật xa để có thể vẽ những bức tranh khác, thật sự là của riêng cô. Cô bé nghĩ đến ngôi nhà của bà nội. Bà nội sống một mình và chăm sóc một vườn đào. Mùa hè, cây đào ra bông trắng xóa cả một vùng. Bà hay chăm chút tưới nước cho từng cây, trong thâm tâm của bà toát lên vô vàn tình thương mến. Khi bông đào bắt đầu đậu quả, bà rất vui, cảm giác như người thân của bà trưởng thành vậy.
Cô bé quyết định trở về ở với bà. Người bà rất vui, vỗ về đứa cháu gái nhỏ, an ủi và động viên. Dần dà, cô bình tâm lại, bắt đầu lao vào những bức tranh và những mảng màu để vẽ nên cái mình hướng tới.
Cô bắt đầu vẽ những tia nắng ấm áp, vẽ tình thương yêu, vẽ sự cô đơn khi được an ủi sẽ tan biến. Cô bắt đầu thu lượm những niềm vui nho nhỏ hàng ngày điểm xuyết cho những gam màu của bức tranh cuộc sống.
Cô vẽ, vẽ mãi. Cho đến một ngày, bức tranh đã được vẽ xong.
Cô mỉm cười, cô biết rằng, cô đã làm được.
Trong lúc cô bé đến ở nhà bà nội, người mẹ thấy những bức tranh con gái vẽ trước khi đi vương vãi nên vào dọn dẹp phòng tranh. Và bà bất ngờ làm sao, bà thấy những bức tranh đó có sự sáng tạo và ý tưởng, bà vội đem gửi cho thầy giáo dạy vẽ của hai cô cậu bé. Người thầy cũng rất bất ngờ, bèn đem cho cậu bé xem những bức tranh đó, không ngớt lời khen ngợi. Cậu bé vừa xem tranh, thoắt thay đổi sắc mặt, nhưng kịp thời giữ vẻ bình tĩnh. Tất nhiên là cậu nhận ra những ý tưởng đó giống bức tranh của mình, nhưng cậu vẫn mỉm cười, như tấm lòng độ lượng của cậu:
- Như thầy đã nói, đó thực là một điều kỳ diệu!
Và cậu nghĩ, sẽ không đem bức tranh của mình đi dự thi nữa dù cậu đã kịp thời hoàn thành nó và định đem cho thầy giáo xem. Trong thâm tâm cậu, thoáng một chút buồn.
Còn cô bé, lòng vui sướng vô cùng vì đã vẽ xong được tác phẩm của mình, trở về nhà, định cho cậu bạn xem ngay, chẳng hay biết gì cả. Vừa tới nhà, người mẹ nói cho cô biết bà đã gửi tranh đi thi như thế nào, thầy giáo khen ra sao, cô bé nghe xong hoảng hốt vô cùng! Cô vội hỏi mẹ xem cậu bạn đã thấy những bức tranh đó chưa? Rồi cô bé òa khóc nức nở.
Cô bé chạy, chạy mãi. Vừa chạy vừa khóc. Làm sao đây, làm sao để cậu bé không thất vọng vì cô đây? Làm sao có thể như vậy, đó là tác phẩm của cậu bé, chứ không phải của cô! Những sự cố gắng của cô giờ đây đã bị hiểu lầm, kể cả tác phẩm cô định đưa ra bây giờ chẳng thể nào được công nhận nữa! Cô cảm thấy rất xấu hổ, những giọt nước mắt cứ tuôn chảy. Làm sao mà có mặt mũi gặp cậu bé nữa, người bạn mà cô trân trọng từ nhỏ, người bạn mà cô rất yêu quý, người bạn của cô…
Cô chạy, chạy mãi, cho đến khi mệt lử, kiệt sức, cô ngã nhào vào biến thành một loài cây rạp mình xuống đất. Loài cây ấy có nhiều lá kép, xòe ra rung rinh, nhưng khi cơn gió đến, thì lá cây vội vàng cụp lại, nửa như xấu hổ, nửa như e ấp.
Người mẹ, chờ mãi mà không thấy con về và cũng vì tuyệt vọng, bà hoảng hốt chạy sang nói với cậu bé. Khi hiểu rõ sự tình, cậu bé vội vàng chống nạng vào rừng tìm bạn. Cậu đi mãi, đi mãi, những bước chân khập khiễng, pha lẫn giọt mồ hôi, trong lòng khôn nguôi lo lắng. Cậu càng đi, càng cảm thấy như sắp gặp lại người bạn thuở nhỏ của mình.
Khi kiệt sức và gần như không thể chịu đựng được nữa, bỗng dưng cậu thấy một loài cây rạp mình dưới đất. Cậu mỉm cười, trực giác của cậu mách bảo cậu đó là cô bạn. Cậu ngã xuống, ôm chầm lấy cô bé và biến thành bông hoa đỏ rung rinh trên ngọn cây. Cậu bé cũng không quên nói rằng: “Cuối cùng mình đã tìm thấy cậu!”
***
Đó quả thực là một điều kỳ diệu phải không? Mỗi con người đều đi tìm một điều kỳ diệu cho mình, nhưng ẩn sâu trong điều kỳ diệu đó, sẽ có những thứ giá trị chúng ta phải đánh đổi. Nhưng hơn hết, thứ còn lại mãi theo thời gian, vẫn sẽ là tình thương yêu. Như thể suối nguồn không bao giờ cạn, tình thương yêu vẫn có thể lưu lại và trở thành mãi mãi như vậy. Cũng như hoa mắc cỡ đấy thôi, (ngày nay người ta đặt tên cây hoa có bông rạp mình xuống đất mà hai cô cậu bé ấy đã hóa thân thành như vậy), khi có gió tới, những lá cây luôn run rẩy khép mình, như luôn mong cho cậu bé ấy hiểu được những tâm sự của mình, thì bông đỏ vẫn luôn rực rỡ trên ngọn cây, như một niềm cảm thông tha thứ kỳ diệu.
Read MoreBến cũ
Bút ký Nguyễn Xuân Hoàng
Thường thì mỗi con sống dù to hay nhỏ, cũng chở chí ít trên mình nó vài ba chục cái bến. Tên gọi của bến sông cũng giống như tên người, có tên, có lai lịch gốc gác, có tên chỉ là một sự vũ đoán, muốn hiểu thế nào cũng được.
Không kể thượng nguồn, sông Hương bắt đầu từ ngã ba Bằng Lãng về cửa Thuận An cũng đã có hơn chục cái bên với nhiều tên gọi gần gũi. Bắt đầu từ bến Tuần, nơi hợp lưu của hai dòng Tả và Hữu trạch. Không hiểu sao tôi cứ nghĩ đây là bến sông dân giã và buồn nhất của dòng Hương. Nơi vào những buổi chiều tơi tả, có các em nhỏ khăn quàng đỏ đội tơi đi học về, các bà mẹ bán bánh nậm lọc, gánh hàng rong nhẹ như gió bấc mà đong đủ mấy đời người. Và nhất là mấy cái quán cóc bên liêu xiêu mái rạ, đong đưa mấy tâm phên tre trét cứt trâu, không đủ che ấm khách đợi đò. Ngồi co ro trong quán cóc nhìn sang bên kia sông, chỉ thấy mờ mờ tỏ tỏ sau một bóng đò nhẫn nại, chầm chậm rẽ ngang con nước như đuổi theo tiếng gọi “đò ơi”.
Xuôi về phố Huế, sông Hương vui hơn với bến đò Linh Mụ. Nơi này, lòng sông như đôi bàn tay vẫn còn mở ra rất rộng. Bến Linh Mụ đón đò dọc nhiều hơn là đò ngang. Vào mùa hè bến đông như hội. Du khách dập dìu lễ chùa. Đò đậu san sát, sầm uất gợi nhớ một quá khứ mịt mùng cổ tích. Vua Nguyễn viêng chùa với đoàn ngự lâm quân áo lễ gươm dài. Ngựa xe nườm nượp, quan với quân lên chùa. Xuôi thêm một tầm sông nhỏ là bến đò chợ Kim Long. Ai đó bao cách trở, có còn nhớ không một câu ca dao đã cổ lắm rồi ” Tình về Đại lược, duyên ngược Kim Long”. Chuyến đò dọc đã hợp tác cho bao duyên phận, và cũng chia uyên rẽ thúy bao mối tình quê. Có một thứ cây trái miệt vườn Kim Long đổ xuống đò để xuôi về Tam Giang, và ngược lên là thủy hải sản và cá dìa, cá ong, tôm răng nước lợ… ngon nổi tiếng. Có một thời bến Kim Long là bến tắm gội của các nàng Ỷ Lan. những mái tóc huyền buông thẩm cả một khúc sông, làm bồi hồi bao trái tim trai trẻ.
Nhưng có lẽ nổi tiếng hơn hết là bến đò Phu Văn Lâu, với câu thơ đã thành bất tử của Ưng Bình Thúc Dạ Thị “Chiều trước bến Văn Lâu…”. Lịch sử của dân tốc từng có một vết cắt đau thương ngay trước khúc sông nay. Đó là tấm lòng ưu tư ngồi trên nước không ngăn được nước của một nhà vua trẻ. Đối diện về bên kia sông là bến đò Thừa Phủ – Quốc học. Nghe bảo khi chưa có cầu bắc ngang sông Hương, vua quan nhà Nguyễn tế đàn Nam giao thường đi qua khúc sông này. Trùng trùng ngựa xe qua sông áo mão vua quan ướt đẫm sương mù…
P/S: Công việc đôi khi khiến mình mệt mỏi, chỉ có cách đọc những tùy bút như thế này mới biết mình còn yêu quê hương như thế nào. Vào Huế một lần, vẫn chỉ là một cảm giác buồn khó tả và không có gì ngoài nó. Chỉ có những người con xứ Huế, yêu quê hương mới viết những cảm xúc thật chân thực như nhà văn Nguyễn Huy Hoàng (1966-2006).
À, tôi còn thích thú với đoạn bình về văn của ông dười ngòi bút tổng biên tập Nguyễn Khắc Trạch như sau:
“Nhà văn không thể viết nếu thiếu tri thức, nhưng tri thức nhà văn, nói theo cách nói của Osho, phải là tri thức “lòng giếng”, chứ không thể tri thức “hồ chứa”. Mốt sính học hàm, học vị thời nay, số nhiều tri thức sa vào “tri thức hồ chứa”. Người ta múc từ ngoài vào, múc lẫn nhau, múc đầy sự tù đọng. Chỉ có “lòng giếng” là luôn luôn tự đổi mới mình qua sự đối lưu trong mạch nguồn tiềm linh minh triết.” (Lời tựa – Hồn mai)
Read MorePosted by Vivian | 11 comments
Bụi..phát triển
Trích tiểu luận của Hồ Anh Thái – Hướng nào Hà Nội cũng sông
…Từ chuyện chỉ cần giữ cho cái chỗ mắt ta nhìn thấy cảnh tinh tươm sạch sẽ, lại muốn dắt dây sang chuyện vệ sinh đường phố, cụ thể ở đây là chuyện bụi.
Bụi ở đâu ra mà nhiều thế? Lúc nào cũng có một lớp bụi trên mặt đường, lúc nào chúng cũng lơ lửng trong không gian, mũi hít vào có mùi bụi, mắt quên đeo kính râm là chịu bụi đời tình thôi xót xa. Muốn gọi bụi ấy là bụi … phát triển. Thành phố mở rộng, nhà cửa vươn cao, càng xây thì càng phải có bụi. Đó là một trong những mặt trái của niềm vui xây dựng. Trước thời đổi mới, xây dựng ít, lấy đâu ra bụi. Thành phố ngày ấy người vừa phải, sạch sẽ. Chị lao công đêm đến mới ra quét rác khiến nhà thơ Tố Hữu phải lắng nghe trong đêm thâu mới nảy ra tứ thơ:
Những đêm hè
Khi ve ve đã ngủ
Tôi lắng nghe trên đường Trần Phú
Tiếng chổi tre…
Bây giờ chờ đến đêm mới quét thì có mà ngập rác. Nhân tiện nói về lao công, vệ sinh viên của môi trường, bụi rác nhiều quá hình như cũng làm họ căng thẳng, họ hung lên, khuỳnh ra. Đẩy cái xe rác ngang đường thì dùng dằng bất chấp luật giao thông, theo kiểu mày có giỏi thì cứ không tránh tao đi, quét rác thì vung vẩy càng mạnh cang “báo thù được quân ở bẩn”.
Trở lại chuyện bụi, bây giờ thời xây dựng, phóng xe máy một chặng ngắn từ nhà đến cơ quan phải rửa tay ngay, rửa xà phòng mới biết sao tay mình nhiều bụi đen sì thế. Đó là một sự đổi mới so với hồi ít xây dựng. Vì đâu? Thành phố Thâm Quyến nhà xây mới san sát, sao không thấy bụi láng một lớp mặt đường, không thấy bụi vào mắt? Đi một chuyến xe du lịch từ thủ đô Malaysia sang một thành phố cổ, quãng đường dăm ba trăm cây số không thấy bụi mặt đường, không thấy túi ni lông, vỏ chai nước khoáng vứt bên đường. Không thấy đường bạn bụi rác chỉ càng thêm buồn. Buồn cho ta…
Hậu quả bây giờ các thành phố của ta bây giờ vắng bóng mỹ nhân. Các mỹ nhân đã mang khẩu trang che mặt hết. Như cả một vườn hoa mà lấy tấm ni lông che thật kín, ai mà ngắm được nữa.
P/S: Mấy hôm nay đọc tiểu luận của tác giả Hồ Anh Thái thấy bác này “chửi” đời rất tốt, có nhiều cái cũng đúng đấy. Mong sao mấy cái xe lu xe ủi bốc nhựa đường đặc khét trên đường đi làm nhanh nhanh biến đi để mặt mình không đen nhẻm nữa, mong mấy cái vỉa hè ấy lột sạch đi cho đỡ bị đào bới thêm lần nữa.
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Hoa hướng dương không cần mặt trời
Giữa một vườn hoa hướng dương, bạn sẽ quan sát thấy có một vài bông hoa quay mặt đi, không hướng về ánh sáng mặt trời. Thì ra cũng có những đóa hoa hướng dương không muốn sinh tồn theo quy định của số phận, chúng dám tự quyết định quỹ đạo của đời mình. Tích cách của Tử Khâm trong cuốn nhật ký của mình cũng như những bông hoa “ngỗ ngược” đó. Nhưng thực tế, Tử Khâm sinh ra đã không thể hướng đến ánh nắng mặt trời để sống một cuộc sống bình thường như bao người khác nhưng cô chọn cho chính mình cách sống thật đáng khâm phục: đó là luôn nở nụ cười.
Nụ cười của cô ấy thật đẹp, đẹp như nụ cười của Aya trong Một lít nước mắt vậy. Tuy nụ cười ấy mở ra trong nỗi đau đớn về thể xác, tuy nhiên tinh thần thật kiên cường. Chúng ta hãy cùng cười với cuộc sống nhé, vì bài học mà Tử Khâm mang lại cho chúng ta, đó là
” Nếu bạn cười, thì cả thế giới đều cười; nếu bạn khóc, thì chỉ là một mình bạn khóc mà thôi!”. Vậy tại sao chúng ta không cười thật nhiều, để cuộc đời cười với bạn.
Hoa hướng dương không cần mặt trời – Trần Tử Khâm là cuốn sách tôi đọc trong tuần này. Thiết nghĩ, một tuần mới đọc xong cũng cảm thấy mình có vấn đề. Đó là vấn đề về thời gian – một tuần để đọc xong cuốn không phải là dài thì thấy thật lâu, nhưng một tuần để sống thì thật là nhanh quá, nhanh không thể ngờ được.
Tử Khâm đã khuyên hãy cười thật nhiều, nhưng tuần vừa qua đúng là mình không thể cười nổi!
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Chú mèo nhà tôi
Tản văn: Chú mèo nhà tôi
Tác giả: Lão Xá
Chú mèo hoa nhà tôi có cái tính thật là kỳ quặc. Nếu nói nó hiền lành, thì nó quả là ngoan thật. Nó biết tìm chỗ ấm áp để mà ngủ cả ngày, chẳng phải lo nghĩ gì cả, chẳng cần đoái hoài đến việc gì hết. Thế nhưng, nếu nó quyết định chạy ra ngoài chơi, thì nó đi suốt cả ngày đêm không chịu về, dù ai gọi thế nào đi nữa, nó cũng mặc kệ. Nếu nói nó ham chơi, thì quả là ham chơi thật, bằng không thì tại sao nó cứ đi cả ngày cả đêm mà vẫn không chịu về nhà cơ chứ? Thế nhưng hễ chỉ cần nghe thấy chút xíu tiếng chuột rục rịch là nó lại hết sức làm tròn bổn phận của mình. Nó nín thở, mắt mở chăm chăm, cứ như vậy mà rình suốt mấy tiếng đồng hồ, chờ cho đến khi con chuột thò mình ra, nó chộp được rồi mới chịu thôi!
Nếu như lúc nào nó thích thú, thì hiền lành ngoan ngoãn hết chỗ nói: Nó cứ dúi mình cọ vào bàn chân tôi, rồi rướn cổ lên để được tôi gãi gãi, hoặc như khi tôi ngồi viết lách, nó lại nhảy lên bàn, đi lại trên tập giấy viết của tôi rồi để lại những viết chân trông như những cánh hoa đào vậy. Chú mèo hoa còn biết kêu bằng đủ thứ tiếng, kéo tiếng kêu dài ngắn khác nhau, tiếng kêu to nhỏ khác nhau, cứ là thay đổi luôn. Khi nào mà không kêu, thì nó lại biết giải buồn bằng cách phát ra những âm khù khù. Điều này phải xem nó thú với những gì đây. Khi nào không vui, thì mặc cho ai dỗ thế nào đi nữa, nó vẫn cứ mặc kệ không phát ra âm thanh gì cả.
Chú mèo hoa không biết sợ là gì cả, nó thường núp mình lại. Thế nhưng nó lại rất dũng cảm, chẳng cần phải nói đối phó với con giun con chuột, mà hễ gặp con rắn nó cũng dám đấu dám chọi.
Lúc còn nhỏ, trông nó mới đáng yêu làm sao!Khi đến nhà tôi, nó vừa đầy tháng tuổi, tứ chi còn chưa đứng vững mà đã biết nghịch ngợm rồi. Chỉ cần một chiếc lông gà, hay một cuộn len, là nó coi như đồ chơi, chơi mãi không chán. Mỗi khi nó nô nghịch, thường ngã chúi đầu xuống không biết bao nhiêu bận, song hễ ngã xuống là nó lại ngóc dậy ngay, rồi lại vừa chạy vừa ngã, nó ngã chúi đầu vào cánh cửa, vào chân bàn, ngã chúi đầu đau như vậy mà nó không hề khóc đâu nhé.
Về sau, nó ngày càng bạo dạn hơn, nó chạy ra ngoài vườn nô nghịch, từ chậu hoa này nhảy sang chạu hoa kia, lại còn ôm cành cây để mà đánh đu nữa chứ. Những chậu hoa trong vườn thật là hẩm hiu, cứ thế bị mèo ta phá phách đến gãy cành rụng lá.
Tôi không bao giờ trách móc đánh đập chú mèo hoa đâu nhé. Trông cái vẻ dạt dào sức sống của nó mới ngây thơ đáng yêu làm sao, tôi thương yêu nó còn chưa đủ nữa là, làm sao mà có thể bực mình với nó cơ chứ?
Read More













