Posted by Vivian | 5 comments
Nếu ai đã có lần
Dạo này cuộc sống bận rộn, thèm đi biển. Trời không phụ lòng mình, lại sắp được đi biển rồi…
Hôm nay rảnh rỗi, ngồi đọc bài viết và tâm sự của bạn bè, có bài thơ cảm thấy nhẹ nhàng giữa cuộc đời bận rộn, giữa cuộc đời đang tận hưởng hương vị dịu ngọt của tuổi 25 đang trôi qua mà không bao giờ trở lại. Không sống gấp, không vội vàng nhưng cũng không để hương vị cuộc sống trôi qua nhanh như vậy được.
Bài thơ : Nếu ai đã có lần
“Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng.
Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống.
Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút giây lòng mình trống vắng.
Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau một cuộc chia tay là khởi đầu rất mới.
Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá.
Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót.
Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó.”
(Cám ơn bài thơ trong blog của Chinh)
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Điều kỳ diệu
Trích Tản mạn về hoa
Ở một ngôi làng nọ, nơi mà mọi thứ rất đỗi yên bình, ngay cả cây cỏ, có hai em bé nọ rất yêu vẽ tranh. Cả hai học cùng một lớp, cô bé có mái tóc dài đen tuyền, còn cậu bé có đôi mắt luôn luôn mộng mơ suy nghĩ. Cả hai cùng lớn lên bên nhau, cùng trao đổi suy nghĩ về các bức tranh và những mảng màu yêu thích. Chẳng may sau một lần ốm nặng, đôi chân cậu bé bị tật nguyền, chẳng thể nào đi lại như những người bình thường được. Cô bé rất buồn nhưng chính cậu bé lại là người an ủi bạn mình và nói rằng: “Nhìn xem này! Mình vẫn còn hai bàn tay này cơ mà! Cậu cũng thế. Hãy xem tớ vẫn cùng cậu vẽ được những bức tranh tuyệt vời nhất của chúng ta!” Cô bé xúc động làm sao. Chính nụ cười của cậu bé đã là niềm động viên cho cô càng ngày càng cố gắng hơn…
Thời gian trôi qua, cả hai đều lớn dần lên. Cô bé vẫn vẹn nguyên niềm đam mê dành cho hội họa như ngày nào. Những bức tranh của cô ngày càng thấm đượm sự tinh tế, chắt lọc và mơ mộng. Còn cậu bé, thay vì ra ngoài vẽ tranh với cô bé như ngày xưa, cậu hay ngồi trước hiên nhà mình, để vẽ “những bức tranh chân thật nhất” theo ý cậu. Thầy giáo dạy vẽ của cả hai đều nhận thấy rõ những bước tiến của học trò mình, lấy làm mừng lắm. Thầy nói cả hai nên tham gia cuộc thi vẽ toàn quốc sắp tới. Đó sẽ là một cơ hội lớn cho cả hai.
Một buổi chiều, sau khi đã phác thảo những ý tưởng đầu tiên, cậu bé đem cho cô bé xem. Cô bé mới háo hức làm sao: “Thế nào, thế nào, bạn cho mình xem ngay đi, mình không thể nóng lòng hơn được nữa!”
Cậu bé gỡ tấm vải phủ bức tranh của mình xuống, để cho cô bé xem.
Thật bất ngờ làm sao, trước mắt cô bé là đại dương mênh mông sóng vỗ. Và ở tận đáy thăm thẳm của đại dương là sự hóa thân phi thường, chỉ nghìn năm mới gặp được một lần. Những đường nét trau chuốt, những ước mơ rộng lớn, những nụ cười hoan hỉ, những giây phút bình yên… tất cả những mảng màu êm đẹp nhất hình như đã được cậu bé đem cả vào tranh vẽ. Mà để làm được điều này, người ta chỉ có thể gọi đó là điều kỳ diệu. Phải, đó chính là những mảng màu kỳ diệu. Chính là cái mà cô bé đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Cô bé im lặng sững sờ. Mãi một lúc lâu sau, cô bé mới nói với cậu bé rằng:
- Đúng là một điều kỳ diệu!
Cậu bé mỉm cười, nắm lấy tay cô bạn:
- Không, tớ biết còn có một điều kỳ diệu lớn hơn, đó chính là cậu, tớ đang chờ được xem bức tranh của cậu, tớ luôn nghĩ đó chính là những mảng màu kỳ diệu mà tớ chưa tìm kiếm ra được!
Cô bé mỉm cười, nhưng mới buồn làm sao…
Về đến nhà, cô bé chạy ùa vào căn phòng thân thuộc với những bức tranh của mình, òa lên khóc. Cô không khóc vì ghen tị bởi cô luôn tự hào về tài năng của bạn mình, cô không khóc vì thua cuộc, vì cô biết rõ rằng mọi việc chưa tới đâu, nhưng cô khóc vì cảm thấy cậu bé đã làm được một điều kỳ diệu.
Trước giờ, cô luôn nghĩ cậu bé cùng suy nghĩ với mình. Họ luôn luôn ở bên nhau, đến nỗi những ý tưởng gần như đồng điệu. Nhưng cậu bé giờ như đã ở một thế giới rất xa, với những màu sắc của riêng cậu, khiến cho cô cảm thấy lạc lõng, ngay cả những màu sắc của cô cũng đơn điệu nhàm chán.
Không được! Cô bé bắt đầu vẽ, bắt đầu đuổi bắt lấy những ý tưởng của riêng mình. Nhất định, cô bé phải làm được như lời kỳ vọng của cậu bạn. Một ngày, hai ngày. Rồi một tuần trôi qua, một tháng trôi qua, không hiểu sao cô bé càng vẽ thì càng trùng lặp lại những ý tưởng như bức tranh của cậu bạn mà cô được xem dạo nọ. Cô buồn làm sao, lại cố gắng vẽ tiếp những bức tranh khác. Nhưng ở đâu, cũng có thể thấy đó chính là những bản sao có sáng tạo của bức tranh kia.
Gần đến ngày thi, cô bé càng thêm rối trí. Tại sao? Tại sao cô không làm được. Tại sao?
Còn một tháng nữa, cô bé gần như tuyệt vọng. Cô muốn đến một nơi yên tĩnh thật xa để có thể vẽ những bức tranh khác, thật sự là của riêng cô. Cô bé nghĩ đến ngôi nhà của bà nội. Bà nội sống một mình và chăm sóc một vườn đào. Mùa hè, cây đào ra bông trắng xóa cả một vùng. Bà hay chăm chút tưới nước cho từng cây, trong thâm tâm của bà toát lên vô vàn tình thương mến. Khi bông đào bắt đầu đậu quả, bà rất vui, cảm giác như người thân của bà trưởng thành vậy.
Cô bé quyết định trở về ở với bà. Người bà rất vui, vỗ về đứa cháu gái nhỏ, an ủi và động viên. Dần dà, cô bình tâm lại, bắt đầu lao vào những bức tranh và những mảng màu để vẽ nên cái mình hướng tới.
Cô bắt đầu vẽ những tia nắng ấm áp, vẽ tình thương yêu, vẽ sự cô đơn khi được an ủi sẽ tan biến. Cô bắt đầu thu lượm những niềm vui nho nhỏ hàng ngày điểm xuyết cho những gam màu của bức tranh cuộc sống.
Cô vẽ, vẽ mãi. Cho đến một ngày, bức tranh đã được vẽ xong.
Cô mỉm cười, cô biết rằng, cô đã làm được.
Trong lúc cô bé đến ở nhà bà nội, người mẹ thấy những bức tranh con gái vẽ trước khi đi vương vãi nên vào dọn dẹp phòng tranh. Và bà bất ngờ làm sao, bà thấy những bức tranh đó có sự sáng tạo và ý tưởng, bà vội đem gửi cho thầy giáo dạy vẽ của hai cô cậu bé. Người thầy cũng rất bất ngờ, bèn đem cho cậu bé xem những bức tranh đó, không ngớt lời khen ngợi. Cậu bé vừa xem tranh, thoắt thay đổi sắc mặt, nhưng kịp thời giữ vẻ bình tĩnh. Tất nhiên là cậu nhận ra những ý tưởng đó giống bức tranh của mình, nhưng cậu vẫn mỉm cười, như tấm lòng độ lượng của cậu:
- Như thầy đã nói, đó thực là một điều kỳ diệu!
Và cậu nghĩ, sẽ không đem bức tranh của mình đi dự thi nữa dù cậu đã kịp thời hoàn thành nó và định đem cho thầy giáo xem. Trong thâm tâm cậu, thoáng một chút buồn.
Còn cô bé, lòng vui sướng vô cùng vì đã vẽ xong được tác phẩm của mình, trở về nhà, định cho cậu bạn xem ngay, chẳng hay biết gì cả. Vừa tới nhà, người mẹ nói cho cô biết bà đã gửi tranh đi thi như thế nào, thầy giáo khen ra sao, cô bé nghe xong hoảng hốt vô cùng! Cô vội hỏi mẹ xem cậu bạn đã thấy những bức tranh đó chưa? Rồi cô bé òa khóc nức nở.
Cô bé chạy, chạy mãi. Vừa chạy vừa khóc. Làm sao đây, làm sao để cậu bé không thất vọng vì cô đây? Làm sao có thể như vậy, đó là tác phẩm của cậu bé, chứ không phải của cô! Những sự cố gắng của cô giờ đây đã bị hiểu lầm, kể cả tác phẩm cô định đưa ra bây giờ chẳng thể nào được công nhận nữa! Cô cảm thấy rất xấu hổ, những giọt nước mắt cứ tuôn chảy. Làm sao mà có mặt mũi gặp cậu bé nữa, người bạn mà cô trân trọng từ nhỏ, người bạn mà cô rất yêu quý, người bạn của cô…
Cô chạy, chạy mãi, cho đến khi mệt lử, kiệt sức, cô ngã nhào vào biến thành một loài cây rạp mình xuống đất. Loài cây ấy có nhiều lá kép, xòe ra rung rinh, nhưng khi cơn gió đến, thì lá cây vội vàng cụp lại, nửa như xấu hổ, nửa như e ấp.
Người mẹ, chờ mãi mà không thấy con về và cũng vì tuyệt vọng, bà hoảng hốt chạy sang nói với cậu bé. Khi hiểu rõ sự tình, cậu bé vội vàng chống nạng vào rừng tìm bạn. Cậu đi mãi, đi mãi, những bước chân khập khiễng, pha lẫn giọt mồ hôi, trong lòng khôn nguôi lo lắng. Cậu càng đi, càng cảm thấy như sắp gặp lại người bạn thuở nhỏ của mình.
Khi kiệt sức và gần như không thể chịu đựng được nữa, bỗng dưng cậu thấy một loài cây rạp mình dưới đất. Cậu mỉm cười, trực giác của cậu mách bảo cậu đó là cô bạn. Cậu ngã xuống, ôm chầm lấy cô bé và biến thành bông hoa đỏ rung rinh trên ngọn cây. Cậu bé cũng không quên nói rằng: “Cuối cùng mình đã tìm thấy cậu!”
***
Đó quả thực là một điều kỳ diệu phải không? Mỗi con người đều đi tìm một điều kỳ diệu cho mình, nhưng ẩn sâu trong điều kỳ diệu đó, sẽ có những thứ giá trị chúng ta phải đánh đổi. Nhưng hơn hết, thứ còn lại mãi theo thời gian, vẫn sẽ là tình thương yêu. Như thể suối nguồn không bao giờ cạn, tình thương yêu vẫn có thể lưu lại và trở thành mãi mãi như vậy. Cũng như hoa mắc cỡ đấy thôi, (ngày nay người ta đặt tên cây hoa có bông rạp mình xuống đất mà hai cô cậu bé ấy đã hóa thân thành như vậy), khi có gió tới, những lá cây luôn run rẩy khép mình, như luôn mong cho cậu bé ấy hiểu được những tâm sự của mình, thì bông đỏ vẫn luôn rực rỡ trên ngọn cây, như một niềm cảm thông tha thứ kỳ diệu.
Read MoreBến cũ
Bút ký Nguyễn Xuân Hoàng
Thường thì mỗi con sống dù to hay nhỏ, cũng chở chí ít trên mình nó vài ba chục cái bến. Tên gọi của bến sông cũng giống như tên người, có tên, có lai lịch gốc gác, có tên chỉ là một sự vũ đoán, muốn hiểu thế nào cũng được.
Không kể thượng nguồn, sông Hương bắt đầu từ ngã ba Bằng Lãng về cửa Thuận An cũng đã có hơn chục cái bên với nhiều tên gọi gần gũi. Bắt đầu từ bến Tuần, nơi hợp lưu của hai dòng Tả và Hữu trạch. Không hiểu sao tôi cứ nghĩ đây là bến sông dân giã và buồn nhất của dòng Hương. Nơi vào những buổi chiều tơi tả, có các em nhỏ khăn quàng đỏ đội tơi đi học về, các bà mẹ bán bánh nậm lọc, gánh hàng rong nhẹ như gió bấc mà đong đủ mấy đời người. Và nhất là mấy cái quán cóc bên liêu xiêu mái rạ, đong đưa mấy tâm phên tre trét cứt trâu, không đủ che ấm khách đợi đò. Ngồi co ro trong quán cóc nhìn sang bên kia sông, chỉ thấy mờ mờ tỏ tỏ sau một bóng đò nhẫn nại, chầm chậm rẽ ngang con nước như đuổi theo tiếng gọi “đò ơi”.
Xuôi về phố Huế, sông Hương vui hơn với bến đò Linh Mụ. Nơi này, lòng sông như đôi bàn tay vẫn còn mở ra rất rộng. Bến Linh Mụ đón đò dọc nhiều hơn là đò ngang. Vào mùa hè bến đông như hội. Du khách dập dìu lễ chùa. Đò đậu san sát, sầm uất gợi nhớ một quá khứ mịt mùng cổ tích. Vua Nguyễn viêng chùa với đoàn ngự lâm quân áo lễ gươm dài. Ngựa xe nườm nượp, quan với quân lên chùa. Xuôi thêm một tầm sông nhỏ là bến đò chợ Kim Long. Ai đó bao cách trở, có còn nhớ không một câu ca dao đã cổ lắm rồi ” Tình về Đại lược, duyên ngược Kim Long”. Chuyến đò dọc đã hợp tác cho bao duyên phận, và cũng chia uyên rẽ thúy bao mối tình quê. Có một thứ cây trái miệt vườn Kim Long đổ xuống đò để xuôi về Tam Giang, và ngược lên là thủy hải sản và cá dìa, cá ong, tôm răng nước lợ… ngon nổi tiếng. Có một thời bến Kim Long là bến tắm gội của các nàng Ỷ Lan. những mái tóc huyền buông thẩm cả một khúc sông, làm bồi hồi bao trái tim trai trẻ.
Nhưng có lẽ nổi tiếng hơn hết là bến đò Phu Văn Lâu, với câu thơ đã thành bất tử của Ưng Bình Thúc Dạ Thị “Chiều trước bến Văn Lâu…”. Lịch sử của dân tốc từng có một vết cắt đau thương ngay trước khúc sông nay. Đó là tấm lòng ưu tư ngồi trên nước không ngăn được nước của một nhà vua trẻ. Đối diện về bên kia sông là bến đò Thừa Phủ – Quốc học. Nghe bảo khi chưa có cầu bắc ngang sông Hương, vua quan nhà Nguyễn tế đàn Nam giao thường đi qua khúc sông này. Trùng trùng ngựa xe qua sông áo mão vua quan ướt đẫm sương mù…
P/S: Công việc đôi khi khiến mình mệt mỏi, chỉ có cách đọc những tùy bút như thế này mới biết mình còn yêu quê hương như thế nào. Vào Huế một lần, vẫn chỉ là một cảm giác buồn khó tả và không có gì ngoài nó. Chỉ có những người con xứ Huế, yêu quê hương mới viết những cảm xúc thật chân thực như nhà văn Nguyễn Huy Hoàng (1966-2006).
À, tôi còn thích thú với đoạn bình về văn của ông dười ngòi bút tổng biên tập Nguyễn Khắc Trạch như sau:
“Nhà văn không thể viết nếu thiếu tri thức, nhưng tri thức nhà văn, nói theo cách nói của Osho, phải là tri thức “lòng giếng”, chứ không thể tri thức “hồ chứa”. Mốt sính học hàm, học vị thời nay, số nhiều tri thức sa vào “tri thức hồ chứa”. Người ta múc từ ngoài vào, múc lẫn nhau, múc đầy sự tù đọng. Chỉ có “lòng giếng” là luôn luôn tự đổi mới mình qua sự đối lưu trong mạch nguồn tiềm linh minh triết.” (Lời tựa – Hồn mai)
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Chú mèo nhà tôi
Tản văn: Chú mèo nhà tôi
Tác giả: Lão Xá
Chú mèo hoa nhà tôi có cái tính thật là kỳ quặc. Nếu nói nó hiền lành, thì nó quả là ngoan thật. Nó biết tìm chỗ ấm áp để mà ngủ cả ngày, chẳng phải lo nghĩ gì cả, chẳng cần đoái hoài đến việc gì hết. Thế nhưng, nếu nó quyết định chạy ra ngoài chơi, thì nó đi suốt cả ngày đêm không chịu về, dù ai gọi thế nào đi nữa, nó cũng mặc kệ. Nếu nói nó ham chơi, thì quả là ham chơi thật, bằng không thì tại sao nó cứ đi cả ngày cả đêm mà vẫn không chịu về nhà cơ chứ? Thế nhưng hễ chỉ cần nghe thấy chút xíu tiếng chuột rục rịch là nó lại hết sức làm tròn bổn phận của mình. Nó nín thở, mắt mở chăm chăm, cứ như vậy mà rình suốt mấy tiếng đồng hồ, chờ cho đến khi con chuột thò mình ra, nó chộp được rồi mới chịu thôi!
Nếu như lúc nào nó thích thú, thì hiền lành ngoan ngoãn hết chỗ nói: Nó cứ dúi mình cọ vào bàn chân tôi, rồi rướn cổ lên để được tôi gãi gãi, hoặc như khi tôi ngồi viết lách, nó lại nhảy lên bàn, đi lại trên tập giấy viết của tôi rồi để lại những viết chân trông như những cánh hoa đào vậy. Chú mèo hoa còn biết kêu bằng đủ thứ tiếng, kéo tiếng kêu dài ngắn khác nhau, tiếng kêu to nhỏ khác nhau, cứ là thay đổi luôn. Khi nào mà không kêu, thì nó lại biết giải buồn bằng cách phát ra những âm khù khù. Điều này phải xem nó thú với những gì đây. Khi nào không vui, thì mặc cho ai dỗ thế nào đi nữa, nó vẫn cứ mặc kệ không phát ra âm thanh gì cả.
Chú mèo hoa không biết sợ là gì cả, nó thường núp mình lại. Thế nhưng nó lại rất dũng cảm, chẳng cần phải nói đối phó với con giun con chuột, mà hễ gặp con rắn nó cũng dám đấu dám chọi.
Lúc còn nhỏ, trông nó mới đáng yêu làm sao!Khi đến nhà tôi, nó vừa đầy tháng tuổi, tứ chi còn chưa đứng vững mà đã biết nghịch ngợm rồi. Chỉ cần một chiếc lông gà, hay một cuộn len, là nó coi như đồ chơi, chơi mãi không chán. Mỗi khi nó nô nghịch, thường ngã chúi đầu xuống không biết bao nhiêu bận, song hễ ngã xuống là nó lại ngóc dậy ngay, rồi lại vừa chạy vừa ngã, nó ngã chúi đầu vào cánh cửa, vào chân bàn, ngã chúi đầu đau như vậy mà nó không hề khóc đâu nhé.
Về sau, nó ngày càng bạo dạn hơn, nó chạy ra ngoài vườn nô nghịch, từ chậu hoa này nhảy sang chạu hoa kia, lại còn ôm cành cây để mà đánh đu nữa chứ. Những chậu hoa trong vườn thật là hẩm hiu, cứ thế bị mèo ta phá phách đến gãy cành rụng lá.
Tôi không bao giờ trách móc đánh đập chú mèo hoa đâu nhé. Trông cái vẻ dạt dào sức sống của nó mới ngây thơ đáng yêu làm sao, tôi thương yêu nó còn chưa đủ nữa là, làm sao mà có thể bực mình với nó cơ chứ?
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Trồng hoa
Tản văn: Trồng hoa
Tác giả: Lão Xá
Tôi yêu hoa, cho nên thích trồng hoa. Thế nhưng tôi lại không phải là một chuyên gia trồng hoa, bởi vì tôi không có thời gian nhàn rỗi để mà nghiên cứu và thử nghiệm. Tôi chỉ coi việc trồng hoa là một thú vui trong sinh hoạt mà thôi, tôi không tính toán đến chuyện hoa nở ra sao, chỉ cần hoa nở là tôi lại cảm thấy phấn khởi rồi. Trong khu vườn nhà tôi, cứ vào mùa hè là mọc đầy hoa đầy cỏ, đến nỗi chú mèo hoa đành phải trèo lên nóc nhà để mà nô nghịch, bởi vì dưới mặt đất đã không còn chỗ chống để nó chạy nhảy nữa.
Hoa tuy mọc nhiều, nhưng lại không có thứ hoa loại cỏ quý hiếm nào cả. Những loại hoa cỏ quý thường là không dễ trồng, thấy cây hoa nào mà bị héo hon sắp chết là tôi lại cảm thấy rất mủi lòng. Khí hậu của Bắc Kinh không hợp với việc trồng hoa trồng cỏ cho lắm. Mùa đông giá lạnh, mùa xuân gió mạnh, mùa hè nếu không khô hanh thì lại mưa nhiều; mùa thu trời đẹp nhất, thế nhưng rất có thể có sương lạnh đột ngột. Trong điều kiện thời tiết như vậy, tôi không tài nào có thể trồng những giống cây hoa loại cỏ miền Nam lên tốt được. Do vậy mà tôi chỉ trồng những loại cây dễ mọc, đó là những loại cây cỏ biết tự phấn đấu để mà sinh tồn.
Những hoa những cỏ đó tuy biết tự phấn đấu, thế nhưng nếu như tôi bỏ mặc không đoái hoài tới chúng, cứ mặc cho chúng tự mọc lên rồi lại tự héo tàn, thì rồi phần lớn chúng rồi cũng sẽ héo khô cả thôi. Cho nên ngày nào tôi cũng chăm sóc chúng, quan tâm chúng như cư xử với bạn bè vậy. Cứ như vậy ngày qua tháng lại, rồi thì tôi cũng đã nắm được một số quy luật: Có loại cây ưa bóng râm, thì đừng nên trồng chúng trên mặt đất có nhiều ánh nắng, có loại cây ưa đất khô, thì đừng nên tưới nhiều nước. Đây là việc thú vị, nắm được quy luật rồi, thì hoa cỏ rồi sẽ lên tốt tươi, và chúng có thể sống những dăm ba năm, rồi hoa nở, thật là thú vị biết nhường nào. Tôi không nói ngoa đâu nhé, đây chính là kiến thức đấy nhé. Nắm bắt nhiều kiến thức, tất nhiên là không phải việc xấu.
Chẳng phải là cái chân tôi nó bị đau đấy thôi, không những đi lại bất tiện, mà ngồi lâu cũng không được. Tôi không biết được rằng những hoa những cỏ dưới sự chăm bón của tôi, liệu chúng có biết cảm ơn tôi hay không, thế nhưng tôi phải cảm ơn chúng mới phải. Khi làm việc, thường mới chỉ viết có mấy chục chữ thôi, là tôi lại ra vườn xem xem, tưới gốc cây này, bê chậu hoa kia, xong rồi mới trở vào trong nhà cầm bút viết tiếp, một lúc sau tôi lại ra ngoài vườn, và cứ như vậy, tôi kết hợp lao động trí óc với lao động chân tay, rất có lợi cho cơ thể và tinh thần, còn hơn cả uống thuốc bổ nữa. Nếu như gặp phải bão táp mưa sa hoặc thời tiết đột biến, thì tôi lại động viên mọi người trong nhà ra vườn cấp cứu những chậu hoa cây cỏ, hết sức căng thẳng. Mấy trăm chậu hoa, phải bê gấp rút hết vào trong nhà, thường khiến mọi người lưng mỏi chân đau, mồ hôi nhễ nhại. Ngày hôm sau, trời đẹp, lại phải bê hết thảy những chậu hoa ra ngoài vườn, và lại một phen lưng mỏi chân đau, lại mồ hôi mồ kê, thật là thú vị làm sao. Nếu không lao động, thì ngay cả chậu hoa cũng không thể trồng cho xanh tốt được, đây chẳng phải là chân lý hay sao?
Người đưa sữa đến nhà tôi, vừa bước vào cửa thường khen hoa “thơm thế” !Nghe vậy là mọi người trong nhà tôi đều lấy làm kiêu hãnh. Hễ gặp khi hoa quỳnh nở rộ, là tôi liền mời mấy người bạn đến ngắm hoa, và tôi lại càng lấy làm đắc ý như người cầm ngọn nến đi trong bóng đêm vậy—hoa quỳnh chỉ khoe sắc trong màn đêm. Cây hoa quỳnh được chia ra làm mấy gốc, tôi đem tặng cho bạn bè vài gốc; nhìn bạn mang về thành quả lao động của mình, trong lòng tôi cảm thấy hết sức vui thích.
Tất nhiên, cũng có lúc khiến tôi cảm thấy đau lòng, đó là vào một mùa hè. 300 cây hoa cúc đang ươm trồng trong vườn, còn chưa rời vào chậu, thì trời bỗng đổ cơn mưa. Bức tường của nhà hàng xóm bị đổ, thế là hơn 30 loại hoa cúc, những hơn trăm cây bị đè bẹp hết !suốt mấy ngày liền, trên môi người thân trong nhà tôi không nở được nụ cười nào cả.
Có vui có buồn, có nụ cười có nước mắt, có hoa có quả, có hương hoa có màu sắc, vừa cần có sự lao động, lại tăng thêm kiến thức, đó chính là cái vui thú của việc trồng hoa trồng cỏ.
Read MorePosted by Vivian | 4 comments
Haiku
Ban đầu định viết một vài thứ về thơ Haiku bởi vì mình rất thích những vẫn thơ đơn giản, nhẹ nhàng nhưng đầy tình cảm đó. Có những thứ mọi người cứ thích làm rối tung lên mới cảm thấy cuộc đời đáng sống. Có những người lại tưng tửng với mọi việc, đối mặt với những gì diễn ra trong cuộc sống rất nhẹ nhàng. Mình không là ai trong hai kiểu người đó. Mình thích cuộc đời mình giống như những vần thơ Haiku.
Cuộc đời không cần dài, sống không cần phải phức tạp nhưng không có nghĩa là nhạt. Trong tiếng Nhật, thơ haiku không có vần và thường không có nhan đề. Đề tài của haiku là thiên nhiên bốn mùa và những khoảnh khắc độc sáng trong đời, nó không có chỗ cho những tính từ hoa mỹ phù phiếm”. Con người không cần phải có một tên tuổi như Haiku không nhan đề, cuộc đời không phải lặp lại những thứ quá đỗi nhàm chán như Haiku không vần. Chỉ cần con người hãy tự tỏa sáng bằng chính sức mạnh của mình, sống những khoảng khắc có ý nghĩa nhất.
Hôm nay trời nắng lên sau những ngày mưa gió. Tặng My dear không khí một ngày sang hạ Việt Nam qua 4 bài thơ :
Giữa bãi cỏ
Sơn ca líu lo
Tự do, chẳng ưu phiền
*****
Trời oi bức
Giấc ngủ trưa hè
Tiếng ve kêu
*****
Những chiếc lá vàng
Xoay tròn điệu valse
Nhạc gió
*****
Trên đầu ngọn cây
Khoảng trống nơi cành khô gãy
Một mảnh trăng lấp đầy.
Hết lễ hội, Phật cười!
Ngày nhỏ, bà thường dạy, chùa là chốn linh thiêng nên khi đi chùa phải ăn mặc nghiêm trang. Áo phải mặc áo dài tay, quần thì phải mặc quần dài, đầu tóc gọn gàng. Đặc biệt, vào chùa ăn nói phải nhỏ nhẹ, và đi lại khẽ khàng, không được cười nói to, không phát ra tiếng động, như thế mới thể hiện được lòng thành kính của mình với Đức Phật và giữ được sự tôn nghiêm, thanh tịnh trong chùa.
Bà còn nói, đi chùa không chỉ cầu những điều tốt đẹp cho bản thân và gia đình mình, mà hơn hết là còn học chánh pháp, và tu đức hạnh của mình, noi theo gương lành của Phật, tu sửa tâm tánh, làm điều thiện điều tốt và tránh xa cái ác.
Hay những lúc nào tâm tưởng bị rối bời, ta vào chùa tĩnh tâm suy nghĩ lại mọi chuyện để tìm ra những hướng giải quyết và giải tỏa xoa dịu phần nào nỗi bực dọc não phiền.
Bây giờ đi chùa thấy mọi thứ khác xa, không còn như lời bà nói ngày xưa. Người ta đi chùa với tâm thế khác. Tuy tiền công quả cho chùa lớn, lễ dâng Phật nhiều hơn ngày xưa đấy nhưng tấm lòng thành kính với Phật thì ít dần đi.
Nhìn các phật tử của mình lên chùa, Phật làm sao mà không khỏi đau lòng cho được? Những điều chướng tai gai mắt, những phản cảm cứ hằng ngày phơi bày ra.
Muốn tìm một chỗ thanh tịnh để tĩnh tâm hay tìm một tảng đá dưới bóng mát tàn cây, nghe tiếng gió thì thào, giọng chim líu lo trong cành râm cũng khó.
Tiếng chuông chùa, tiếng gõ mõ, tiếng cầu khấn đã khuất dần, thay vào đó là âm thanh hỗn tạp, gọi nhau í ới, cười nói vô tư, tiếng chuông điện thoại.
Tiếng người ta chèo kéo mua hàng, của các dịch vụ viết giấy sớ đổi tiền lẻ, bán đồ linh tinh, của những thứ chặt chém…. và cả những chuyện móc túi, khi chen lấn phắp hương, ăn xin trước cổng chùa. Mọi thứ thật xô bồ như ngoài chợ, ngoài đường?
Người dẫm lên người, lễ chồng lên lễ, vàng mã cháy đêm cháy ngày, khói hương nghi ngút và tiền lẻ thì rải tràn khắp nơi, dưới giếng, trên cầu… Những đồng tiền mệnh giá 200, 500, 1000, 2000 và thậm chí là 5000 đồng bay lả tả xuống núi như lá rụng hay rải đầy từ bệ thờ xuống nền đất, cắm vào đầu, nhét vào tay tượng Phật, găm trên đầu, lên vai, để lên cả gốc cây, bất cứ nơi nào mà họ có rằng có chút “linh thiêng”. Thật tủi thân cho Phật! Chỉ đứng yên…
Đức Phật ơi người ngồi đấy chắc phải đau tai lắm khi nghe thấy tiếng người ta văng tục chửi bậy trong chùa? hay những tiếng chuông điện thoại reo réo với đủ thứ nhạc chế: Bẩm cụ có điện thoại, Anh ơi vợ anh gọi… pha lẫn các bài hát rock, hiphop… đơn âm cho đa âm, tiếng Anh, tiếng Hàn.
Và càng nhức mắt hơn khi phải nhìn những phật tử của mình quần cộc áo hai dây đang chắp tay khấn, vái mà hở cả một phần lưng, phần mông. Chắc đức Phật, người đã phải xấu hổ lắm khi mà những phật tử của mình vận thứ thời trang như ngoài đường ngoài chợ mà cầu duyên mà cầu tài danh, cầu tài lộc và vô tư vừa nhai kẹo cao su bốp bép trong mồm.
Đức Phật, luôn dạy phải chúng ta làm điều thiện, điều tốt, phải tu tâm tích đức. Nam mô a di đà phật, thế mà có không ít người, thay vì cầu mọi điều tốt đẹp cho bản thân và mọi người xung quanh, đã cầu những lời độc ác, cầu những lời làm hại người khác.
Nam mô a di đà phật, con lạy cho con quỷ cái… chết đường chết chợ vì nó đã phá vỡ hạnh phúc gia đình nhà con. Khiến vợ chồng phải ly tán, khiến bố phải xa con? Ở hiền thì gặp lành, gieo nhân nào gặp quả ấy. Đó là lời Phật dạy.
Đã hết mùa lễ hội. Phật lại có thể cười.
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Những mùa hoa bỏ lại
Năm nhuận, tháng đầy, xuân đến lúc nào chẳng hay
Thức dậy lúc tinh mơ, ngỡ như nghe rõ cả tiếng sương rụng ngoài cửa sổ, lại vẩn vơ nhớ, nơi đó những mùa hoa bỏ lại.
Ngày đó, sát vách nhà tôi là nhà một bà giáo về hưu có mái tóc bạc trắng như cước. bà có chị con gái thanh thoát và mềm mại như một cành huệ trắng. Những buổi trưa mùa xuân nắng gió hiu hiu, tôi thường thơ thẩn chơi dọc con đường rải sỏi nhỏ dẫn vào nhà bà, hai bên là hai hàng violet tím ngắt leo lên những thanh tre khô nhỏ gầy gò. Tôi thường ngắm nhìn chị buông tóc đọc sách bên song cửa cạnh chiếc lọ đất sét vẽ hoa cắm ngợp những nhành violet đằm sắc xanh tím tuyệt vời. Mùi hương ngòn ngọt, thơm thơm trong kẽ tay mềm ướt, ngỡ như còn đâu đây mà ngày tháng đã thành xa xưa.
Sau nhà tôi là một dãy dài những cội tre già. Xác lá ngập đầy trên con đường đất bột men theo những tán lá rừng. Những mùa xuân cũ, tôi thường vác chiếc chổi lớn gom lá đốt thành những cột khói lên trời. Lẫn trong lớp lá tre xào xạc ấy ngọt ngào biết bao nhiêu những vạt hoa quấn trắng rụng xuống. Trong vòm lá quấn xanh non nõn bao giờ cũng véo von tiếng hót của một loài chim lạ. Nhặt hết cả mùa xuân cũng không đầy một giỏ mây nhỏ những nụ bông trong trắng liu xiu đó. Cứ mỗi sáng thức dậy, qua rặng cỏ lào đơm bông tím dịu dàng, ngửa mặt nhìn lên cả một vòm hoa quân như những ngôi sao nhỏ đính trên vòm trời ngát xanh của tháng lẻ nồng nàn.
Cuối xuân là cữ lài sau hè đơm bông. Mùi hương quyến luyến của loài hoa tròn đầy như cúc áo ấy vượt qua đám thân dương xỉ vừa nhú non nõn lên sau một mùa thu hoạch. Những bông xếp trắng ngần, những bông đơn tím nhạt trong vòm lá tròn xanh thẫm lặng lẽ thứ hương thơm điềm mật, nghĩa là lúc mùa xuân vừa chín mọng. Nhớ da diết những lần ngồi khóc bên tổ kiến già nua dưới một gốc nhài trắng, những đám mây xa vời, những vạt nắng xa vời…
Ấu thơ xa xôi của tôi, nơi đó, những mùa hoa bỏ lại…
(Võ Thị Hà – văn học nghệ thuật – Báo thời đại mới số 870 ngày 25/01/2010)
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Một chỗ ta ngồi
“Mệt quá đôi chân này, tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi”
Đơn giản tưởng như sống thì phải thở, đói thì phải ăn, mệt thì nghỉ. Nhưng mấy khi ta dám nghỉ ngơi giữa một ngày tất bật, ồn ào, đua chen, náo nhiệt đang giăng lưới vây bủa trong từng khoảng khắc? Than ôi, cái sự bận rộn ấy cũng có thế do chính ta tự tạo ra đấy thôi. Ta quên nghỉ ngơi, quên tĩnh lặng để nhìn lại mình, nhìn lại thiên nhiên từng mùa nắng đẹp đang vô tư đến và cũng như đan g đi như một lẽ tự nhiên. Đôi lúc tôi đã quên hắn đi một góc vườn nhỏ nhoi đã từng hằn vết trong trí nhớ tuổi nhỏ.
Sung sướng nhất của những ngày tuổi nhỏ, với tôi là những buổi trưa trốn ngủ, lấm lét nhìn trước ngó sau rồi vụt chạy ra vườn. Vườn nhà ông ngoại tôi có cây ổi, cây đào, hồ cá và những chậu hồng và nhất là những vạt cỏ non. Một góc vườn nhỏ nhoi, tôi đã ngồi trong ngày hoa niên. Nghĩ lại, vào lúc thời gian trôi qua, tôi mới thấm thía câu thơ của Hồ Dzếnh:
” Chẳng xin lấy cả thiên đường
Chỉ xin lấy nửa tấc vườn vắng hoa”
Góc vườn hiu quạnh ấy luôn gợi trong tôi một dĩ vãng êm đềm. Vườn nhà ông ngoại đã vắng hoa từ lúc nào. Sau ngày ông ngoại tôi về suối vàng yên giấc, trên mỗi cây hoa ấy lũ nhóc con chúng tôi đều buộc lên đó một dải khăn trắng. Dăm ngày sau, lạ thay, các cây hoa hồng, cuc, thược dược, huệ… đều rũ lá, rụng cành và cây khô héo dần. Tôi tự hỏi: ” Đã không giữ được chân người, hương xưa đã mất, hoa tươi làm gì?”. Giữa người và hoa có một nỗi niềm gì chăng?
Bây giờ giữa thành phố tấp nập, sợ nhất là lô cốt chắn ngang đường. Có đôi lúc tôi nhẫn nhục nhích từng vòng bánh xe lăn, rã rời mệt mỏi đến vô cảm. Không một buồn vui gì, chỉ chăm chú nhích từng bước giữa tiếng động cơ gầm rú, bụi khói mịt mù.
Mỗi một ngày tôi lại ra đi
Lô cốt lô cốt lô cốt
Kèn xe cấp cứu rú nghiêng trời
Tôi bất lực đứng yên như tượng đá
Cỏ dại cũng mồ côi…
(trích Một chỗ ta ngồi – Lê Minh Quốc – Báo Thanh niên Xuân Canh Dần)
Read MorePosted by Vivian | 4 comments
Autumn words
Winter is an etching,
Spring a watercolor,
Summer an oil painting
And autumn a mosaic of them all!
Read More








