Posted by Vivian | 7 comments
Ăn chay
Làm thế nào để bạn có thể trở thành người ăn chay khỏe mạnh?
Trưa hôm qua đi ăn chay ở cửa hàng Loving Hut (192/4 Quán Thánh) và cảm thấy người ăn chay như mình thật “sành điệu”. Buffet, điều hòa, đặt chỗ, vé ra vào cửa, ngồi khách Tây thật là “tịnh”. Mắt dáo dác ngó nghiêng nhìn lên tường thấy ảnh Niu-tơn, Anhxtanh, Thái tử Charles, … của Phương Tây, có Triệu Vy và Từ Hy Viên của Trung Quốc mà mình yêu thích. May mà mình còn biết đó là diễn viên Trung Quốc chứ đồng nghiệp cứ ngồi giới thiệu cho bác Tim là “có lẽ là người Việt”. Wê chưa?
Mà cửa hàng cơm chay Việt cứ toàn để ảnh Tây, chẳng thấy ai là người Việt. Có lẽ không ai tin người Việt mình có thể ăn chay được thì phải. Mỗi lần nhắc đến các thầy tu y như rằng điệp khúc biết rồi khổ lắm nói mãi – thầy tu cưỡi SH, ăn thịt chó… A di đà phật, các thầy có biết là các thầy bị nói như thế không? Căn nguyên từ đâu? Nghiệp chướng mà các thầy chịu phải không? Thôi thì cộc cộc cộc… rũ bỏ miệng đời vậy các thầy ạ!
Híc, trưa nay lại đi ăn cơm chay, nhưng quán khác – Cơm chay nàng Tấm 79A Trần Hưng Đạo đấy. Nàng Tấm ngày xưa không biết có ăn cơm chay bao giờ không, nếu có chắc vì nghèo nhỉ. Bây giờ cô Tấm có nhiều món chay rất là ngon và bắt “mắc”. Ngày xưa mình nghĩ cơm chay chỉ có rau luộc – đậu phụ – nước lọc – đỗ tương nhưng giờ thì thực đơn thật là hoa mắt (dày cỡ 15 trang/ 2 mặt). Thiết nghĩ, bây giờ loài người muốn ăn cơm chay không phải đấu tranh tư tưởng bản thân với gia đình mà chính là đấu tranh với chính túi tiền của mình. Các bạn cứ chờ xem, trong tương lai gần cơm chay với mọi cái tên thanh tịnh (như quán trà) sẽ mọc lên khắp nơi và con người thêm một lần nữa giảm bớt được giết hại động vật.
Ngày đầu tháng thật chay tịnh và khiến mình bị tụt huyết áp khi đi học lớp buổi tối. Chao ôi là thèm miếng thịt nho nhỏ (thực ra thì có cái đùi gà chay như lúc trưa cũng được) và tự rủa mình ngồi học lớp thầy giáo vừa dạy vừa tu rượu ừng ực khiến mình cũng say theo. Anh em còn bảo hôm sau tiếp tục chay tịnh. Thiện tai thiện tai!
Sắp tới Việt Nam rất cần học hỏi và làm theo Trung Quốc đó là cấm ăn thịt chó toàn quốc, và tiên tiến hơn Tàu là sẽ ban hành lệnh cấm ăn thịt mèo nữa.
Read MorePosted by Vivian | 7 comments
A Friend
(A)ccepts you as you are – Chấp nhận con người thật của bạn.
(B)elieves in “you” – Luôn tin tưởng bạn.
(C)alls you just to say “HI” – Điện thoại cho bạn chỉ để nói “Xin chào”.
(D)oesn’t give up on you – Không bỏ rơi bạn.
(E)nvisions the whole of you – Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí họ.
(F)orgives your mistakes – Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.
(G)ives unconditionally – Không tính toán với bạn.
(H)elps you – Giúp đỡ bạn.
(I)nvites you over – Luôn lôi cuốn bạn.
(J)ust “be” with you – Tỏ ra “xứng đáng” với bạn.
(K)eeps you close at heart – Trân trọng bạn.
(L)oves you for who are – Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.
(M)akes a difference in your life – Tạo ra khác biệt trong đời bạn.
(N)ever judges – Không bao giờ phán xét.
(O)ffers support – Là nơi nương tựa cho bạn.
(P)icks you up – Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.
(Q)uiets your tears – Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.
(R)aises your spirits – Giúp bạn phấn chấn hơn.
(S)ays nice things about you – Nói những điều tốt đẹp về bạn.
(T)ells you the truth when you need to hear it -Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.
(U)nderstands you – Hiểu được bạn.
(W)alks beside you – Sánh bước cùng bạn.
(X)-amines your head injuries – “Bắt mạch” được những chuyện khiến bạn “đau đầu”.
(Y)ells when you won’t listen – Hét to vào tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.
(Z)aps you back to reality – Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước.
Liệu chủ nghĩa cá nhân có phải là cứu cánh trong lúc này không? Bạn có thể không thèm quan tâm đến người khác, nói những người bạn không thích – hay bạn ghét, lên án những gì bạn thấy xấu, bạn không nghe điện thoại bất kỳ ai mà bạn không thích, bạn ích kỷ để cho mình thoải mái…
Read MorePosted by Vivian | 12 comments
Chia sẻ niềm vui
“Không có con đường nào dài quá đối với kẻ bước đi thong thả, không vội vàng. Không có cái lợi nào xa xôi quá đối với những kẻ kiên nhẫn làm việc”. Mình thích châm ngôn này!
Hôm nay, mình biết một tin vui đó là blog của mình hiện lên kết quả đầu tiên của google Việt Nam khi bất kỳ ai tìm kiếm tên vivian trên web hoặc blog. Đây có thể gọi là bước thành công đầu tiên trong sự nghiệp viết blog của mình và một phần an ủi cho sự cố gắng “kiên nhẫn làm việc” của mình sau 2 năm. Không lăng xê, không mời gọi, không thủ thuật, không mất tiền, không ảo tưởng mà chỉ có niềm đam mê để sáng tạo một mảnh trời riêng của mình ngày càng một hoàn thiện để gắn bó với cuộc sống. Nội dung chưa thể đem lại một cái gì quá xuất sắc nhưng “siêng nhặt chặt bị”, kinh nghiệm và vốn sống sẽ giúp cho chúng ta ngày một phong phú hơn về tâm hồn. Xã hội hiện nay quá già cỗi, quá nhạt nhẽo với sự bận rộn khiến chúng ta già nua nhanh hơn, tiếng cười ít hơn và những dòng than thở tâm sự dày đặc hơn.
Một lẽ tất nhiên là mình không thể có động lực để hoàn thiện nếu như không có bạn bè quan tâm như cô giáo và sư phụ và Jesus, những người mà đã hầu như không bỏ quên một tâm sự hay sáng tạo nào của mình. Mình cũng nhớ một số người đã từng được mình “khoe” sản phẩm.
Ước mơ sau này của mình còn nhiều, rằng phải giới thiệu văn hóa Việt Nam bằng cả hai thứ tiếng (Anh và Trung) một cách giản dị và bớt ồn ào nhất. Có thể đến 50 tuổi mình mới làm được cũng nên nhưng cái gì chưa thử sức thì chưa biết năng lực của mình!
Hôm nay, mình muốn tâm sự điều này và hy vọng mọi người chia sẻ niềm vui với mình trước khi cái tên miền web này vĩnh viễn biến mất sau gần 2 năm gắn bó. Huhu, mình “ghét” sư phụ.
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Mưa Hà Nội
Hà Nội ngày có “bão” mùa hè!
Đến cơ quan từ rất sớm nên tôi đã không phải hứng chịu những làn sóng vỗ dập dờn bẩn thỉu trong lòng Hà Nội. Một buổi sáng bất bình thường với những con người hớt hải gọi điện thoại là đang phải bơi lội mà không đến đích. Họ đành phải chờ ông trời bớt giận dữ, chờ cho lòng sông hết dỗi rút nước về.
Cũng vì một buổi sáng vắng lặng (nhờ cửa kính cách âm) nên tôi mới thấy đôi khi mưa cũng không phải là vô tích sự như thế. Tôi đọc tản văn…
“Tôi luôn căm ghét mùa thu, không hề có một lý do cụ thể nào, mà cũng có thể có hàng trăm nghìn lí do. Nắng không gay gắt vàng ươm cho ra nắng, gió chẳng điên cuồng gào thét cho ra gió, mưa chẳng táp vào ngực buốt giá… ở mùa thu cái gì cũng vừa phải và có khi mang một vẻ dịu dàng giả tạo. Tôi đi ngang mùa thu năm ấy bằng đôi chân bất ổn. Từng bước một, tôi phá vỡ những điều vun đắp trong biết bao năm. Giống như người đi nhặt củi suốt mùa thu để rồi trong một đêm muốn ngắm ánh sáng lung linh liền đem đốt hết” (Trích Mảnh ký ức mùa mưa)
Tôi rất thích những câu chữ đó, nhưng tôi không thích mùa hè với “nắng phải gay gắt cho ra nắng, gió phải điên cuồng gào thét cho ra gió, mưa phải táp vào ngực buốt giá…”. Thôi thì tôi vẫn phải công nhận thích cái vẻ đẹp giả tạo của mùa thu đó, chứ mùa hè thế này thì sớm lên núi ở ẩn.
Thế là một ngày mới bắt đầu với mưa!
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Người cùng khổ
Tôi không phải người thừa nước mắt hoặc nói tôi thừa nước mắt cũng được khi mà mình không thể cầm lòng trước hình ảnh những con người khốn khổ. Thước đo của giàu sang hay nghèo khổ đều là đồng tiền. Đôi khi tôi tự hỏi các nhà kinh tế đã nghĩ ra được đồng tiền để thay thế cho những thứ có giá trị khác, sự ra đời đồng tiền đánh giá bước tiến của xã-hội-loài-người. Nhưng bước tiến đó thực sự là đáng trân trọng hay không khi tạo ra sự phân biệt giàu và nghèo, sung sướng và đau khổ ở hai thái cực không thể dung hòa như vậy.
Lỗi vì đâu mà trẻ em bị ngược đãi quá nhiều như vậy? Vì cha mẹ họ nghèo.
Lỗi vì đâu mà người cha (như bố Hào Anh) được miêu tả tủi nhục như vậy? Vì người cha đó nghèo, vì là người chồng không đủ nuôi vợ. Tôi thấy lòng tự trọng của người đàn ông bị tổn thương nghiêm trọng nhưng họ lấy đâu ra lối thoát. Vì không lối thoát nên họ bị xã hội coi là kém cỏi, đớn hèn, cần lòng trắc ẩn của con người.
Lỗi vì đâu mà nhiều cô dâu Việt vượt biên đến vậy? Vì họ cũng nghèo.
Lỗi vì đâu mà mối quan hệ Osin – chủ nhà phức tạp đến vậy? Cũng vì chênh lệch giàu nghèo, vì nhu cầu con người nhiều tiền cao hơn.
Người nghèo đã làm cho bức tranh xã hội trỏ nên đối chọi màu sáng tối cay nghiệt hơn, khiến bạn nhìn vào bức tranh đó phải nhòe mắt vì…
Người giàu nhìn chung rất đa dạng. Họ có thể béo hay gầy, phô trương hay khiêm tốn, đanh đá hay trắc ẩn, kiêu ngạo hay từ tốn nhưng người nghèo thì chỉ có một. Từ nét mặt, bàn tay, tấm lưng và sau cùng là trái tim của họ đều giống nhau như bài thơ Những người cùng khổ miêu tả:
Có trái tim khổ đau
Mang đầy hồ nước mắt
Trông xanh xao nhợt nhạt
Như bia mộ nghĩa trang
Có tấm lưng đáng thương
Mang nặng nhiều khổ cực
Rách nát túp lều tranh
Giữa ven bờ núi cát
Có bàn tay xơ xác
Như tàu lá úa vàng
Rơi trước nhà trước cửa
Rơi trên đất trên đường
Có nét mặt u buồn
Hiền lành và tủi nhục
Buồn lo hơn súc vật
Khi mưa đổ gió gào
Có người khổ biết bao
Khoan dung và mệt mỏi
Còng lưng chống nghèo đói
Trên mảnh ruộng cấy cày
Đôi khi bản thân tôi tự đánh giá là người cổ hủ, bởi không hiểu vì sao càng lớn tôi càng nhớ ngày xưa hơn bởi xã hội không phân hóa như bây giờ. Ngày xưa ai cũng nghèo nhưng giàu tinh thần lắm. Ngày xưa bố tôi cũng nghèo, ông nội tôi nghèo nhưng chắc xã hội ngày xưa mới khiến bố tôi vươn lên và sưởi ấm cho tôi như ngày hôm nay. Thiết nghĩ, trong xã hội bây giờ, một người bố nghèo như vậy thì cuộc sống họ càng trở nên thảm khốc hơn. Thiết nghĩ, bản thân sống giản dị một chút, ít phô trương một chút, nhìn lên một chút và hãy cúi xuống với những người không may mắn như mình thật nhiều để sống thật thanh thản hơn.
Cuộc sống càng phát triển (theo nghĩa các nhà kinh tế và đồng tiền định hình) thì tiếng cười càng ít hơn, tiếng khóc nhiều hơn, tiếng khen ít hơn nhưng giễu cợt nhiều lên. Tính tập thể ít đi, sự vị kỷ thế chỗ. Vậy phải làm thế nào? Chỉ cố gắng sống một cuộc sống thật giản đơn và đừng bế tắc.
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Kỳ nghỉ đáng nhớ
Một kỳ nghỉ đáng nhớ của tuổi mới. Đến 25 tuổi, ngưỡng cửa cuộc đời mới mình đã thực hiện được ước mơ thủa bé.
Ung dung, tự do, tự tại khám phá cùng với bạn trên con đường ngầm đi bộ, lắc lư trên những chuyến xe buýt 1 tệ, nằm dài trên những chuyến tàu xuyên qua các tỉnh và thành phố tưởng như vô tận của Trung Quốc hay lại rượt đuổi trên những tàu điện ngầm đứng có, ngồi có rồi lại 2 đứa hì hục xách vali trên những bậc thang mà chạy. Tất cả trên đôi chân của mình (và đôi tay xách đồ, cái cổ đeo túi lưỡn phưỡn vì sợ trộm – xẻo thâu – như ngôn ngữ Tàu nói vậy).
Đôi chân bạn đưa đến những vùng sông nước mênh mông trữ tình, đưa đến những ngôi chùa cổ kính, khu vườn như trong tranh vẽ, 10 ngày dưới ánh mặt trời dịu nhẹ, không mưa và đầy gió mát.
Niềm vui ngày hôm nay là do mình tự chọn trên con đường của mình. Ngày mới ra trường, tôi đã đánh đổi thời gian đi làm để đi học tiếp, trong đó có tiếng Trung. Nếu tôi không học, tôi không gặp bạn, tôi không có những kỷ niệm và chuyến đi như ngày hôm nay. Biết bạn là niềm hạnh phúc của tôi.
Đi một ngày đàng, học một sáng khôn. Một ngày đàng đó còn đem lại cho tôi rất nhiều niềm vui và niềm mơ mộng mới…
Tự hứa với mình là sẽ dành thời gian để chăm chút blog hơn nhưng thèm thời gian quá. Cuộc sống thật bận rộn! Bận rộn chuẩn bị cho một hành trình khám phá sắp tới nữa.
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Hội chứng iPhone
Chủ đề bàn tán nhan nhản khắp miệng, khắp mặt báo, khắp nơi nơi có lẽ phải trao giải cho chữ iPhone. IPhone có gì cuốn hút đến vậy? Cũng chỉ là cái điện thoại thôi mà.
Bạn cần xem giờ (không cần đồng hồ tàu nữa đâu nhé)… có em 100 trong 1 - iPhone
Bạn cần đọc báo (nhưng không báo giấy đâu nhé)…có trăm tin phục vụ trong một màn hình xíu - iPhone
Bạn cần nghe nhạc (nhưng tiếc tiền mua anh iPod)…có em iPhone
Bạn cần lướt web (laptop quê lắm rồi)…có hàng hóa thay thế hoàn hảo - iPhone
Bạn cần xem ảnh…có iPhone
Bạn muốn vận động các ngón tay mình dẻo dai (thay vì tập thể dục hay chơi nhạc cụ) … có màn hình để lướt – iPhone
Nói thế cũng oan cho iPhone lắm vì nhiều điện thoại khác cũng như thế mà. Nếu ai từng coi chương trình qua hành động kỳ quặc đoán ý nghĩa có lẽ hành động tay mân mê, lướt dẻo dai, mắt không chớp, đăm chiêu… đích thị đang dùng mobai mê hồn đấy. À không, còn thêm hành động nữa không lướt dẻo dai nhưng mắt đầu đảo đảo, lắc lắc cũng nghi ngờ lắm. Nhưng iPhone có cái khác bởi người mua nó có thể là … mua cái nhìn VIP mà điện thoại khác không có đâu. Người dùng nó mà không để người khác biết là thấy áy náy lắm, tội lỗi lắm.
Một quốc gia với mức thu nhập bình quân chỉ vừa mới đạt đến ngưỡng 1000 đô/năm, qua mức nước nghèo thế giới thì đã muốn mình mang diện mạo khác. Ắt hẳn nhiều nhà kinh doanh khác phải ngạc nhiên hay trầm trồ rằng nghèo đến thế mà oto loại nào cũng có cái, đồ ngoại thì dùng như điên (các nhà marketing đúc rút rằng, đồ ngoại thâm nhập vào Việt Nam chớ định giá thấp là gì bởi đối với họ ngoại là đắt, là sành điệu nên phải định giá cao, bán nhỏ giọt thôi thì lời lắm). Đầu óc cũng chỉ đến thế thôi mà.
Đấy còn chưa kể tôi không hiểu vì sao có nhiều, không phải nói là rất nhiều người một ngày có thể cầm điện thoại (không phải để alo hay bíp bíp gì đâu) mà chỉ để … ngắm. Điều đó tạo thành một văn hóa chẳng có hình thù gì cả.
Mấy lão khổng lồ viễn thông sau khi thất bại “vòi vĩnh” Bộ Tài chính đặt mức giá sàn cho cước điện thoại mà tôi nghĩ là một hành động không lành mạnh do quen mùi thích “ăn sướng” nên dẹp bỏ mấy em nhỏ len lỏi vào thị trường viễn thông béo bở này (Tôi sẽ bầu chọn cho Beeline là doanh nghiệp dũng cảm). Chiêu cạnh tranh unfair không xài được nên các đại gia này tiếp tục chiêu iPhone mà. Người Việt Nam rất cả tin và hám của sang trong khi những thứ này không thật sự là cần thiết đối với nước nghèo như mình.
(No, you can’t eat this apple)
Read MorePosted by Vivian | 7 comments
Điểm 10 cho …
Từ hôm biết điểm đến giờ chưa kịp vui vui lại ngất ngây con gà tây với triệu chứng hắt hơi sổ mũi. Đúng là thời tiết này làm đầu vẹo vọ, chân tay vo vẹo không làm được việc gì hết…
Trưa nay, mình đi ngang qua đường vì mải nhìn con chó phốc nhà ai chạy cứ cũn cà cũn cỡn mà bị ăn chửi của một người-điều-khiển-phương-tiện, cũng chẳng biết trách ai bèn quay lại trách con chó kia vậy.
Này nhé:
“Chó khôn tứ túc huyền đề
Tai thì hơi cúp đuôi thì hơi cong
Giống nào mõm nhọn đít vòng
Ăn tàn cắn bậy ấy không ra gì”
Cái giống chi-hua-hua ấy thế mà bạc triệu đấy, đã thế chị nhà hàng xóm còn bảo nuôi phải nuôi cho nó gầy, béo là hỏng. Mình bảo sao không cho nó nhịn luôn là hết béo ngay
.
Hôm trước, biết bài tiểu luận kinh doanh quốc tế của mình được điểm 10 thấy vừa mừng vừa lo. Mừng là vì mình có đem tâm huyết làm thì mọi người sẽ nhìn nhận nó đúng nghĩa, lo là sau khi kết thúc môn ấy, bài lưu tiểu luận của mình đã không cánh mà bay, với cái đầu lú lẫn do Paradol gây ra bây giờ thì có nghĩ cũng không hiểu nó nằm trong thư mục nào hoặc ghé thăm bác Re-xai-cồ-bin cũng không biết chừng. Sau vụ này, mình chắc phải mua một cái túi Gucci – chủ đề và cũng là niềm cảm hứng của điểm 10 kia – thưởng cho mình mới được. Đấy, suy nghĩ lại vẹo vọ với cái túi tiền rồi…
Read MoreI have a date with spring
Rồi buổi sáng mai thức dậy, một chút ánh nắng xuyên qua kẽ tay. Nắng mùa xuân rất dịu, gió mùa xuân rất mềm. Tôi lại nhớ đến một câu hát trong bài ca Người theo đuổi giấc mơ (追梦人) rằng: Hãy để cho tuổi thanh xuân thổi tung mái tóc của em, hãy để tuổi trẻ dẫn đưa giấc mộng của mình…
Đang độ giữa xuân, sao lá rụng nhiều. Người ta thường bảo mỗi chiếc lá rơi vào bạn là một điều ước thành hiện thực.
Nhưng nếu lá xuân lại xào xạc rơi rụng đầy đường, gió rét lại về. Đâu đây trên thế giới lại động đất, lại sóng thần, lại băng tan chảy. Chim én mùa xuân này không thấy về trên những nẻo đường Hà Nội. Phải chăng thiên nhiên đang nổi giận ư?
Bố tôi bảo, lá có rụng, lộc non mới lên, sự sống lại cựa mình. Bất giác tôi nhớ tới bài thơ của Mãn giác thiền sư rằng:
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tân
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Việc đời trải trước mắt/trên đầu già đến rồi/Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết/Đêm qua sân trước một nhành mai. Hai câu thơ cuối như một sự cứu rỗi cho tâm hồn những con người đang chênh vênh trên sự xô bồ, sự trôi chảy của cuộc đời đôi khi vội vã. Trong khoảng không gian hay thời gian giao thời ấy, ta bừng tỉnh, lại thêm sự sống.
Mỗi lần nghe ca khúc “Tôi có hẹn với mùa xuân” mới thấy mình mắc nợ với chính mình, rằng mình suýt đã quên mùa xuân – mùa sự sống đang ở bên cạnh. Ước mong rằng mỗi chiếc lá rụng đem lại một sự sống mới của những con người đang chịu thiên tai, rằng con người hãy yêu thiên nhiên, đừng lỗi hẹn với mùa xuân này.
Read MorePosted by Vivian | 5 comments
Tiên học lễ, hậu học văn
Học lễ và văn – hay còn gọi là giáo dục hiện giờ – để giúp con-người trở nên người hơn, loại bỏ bớt thú tính mà con người vẫn thường tự hào so với con vật. Vấn đề Bạo lực học đường giờ đã thành một chủ đề nhan nhản khắp mọi nơi, nhưng chỉ mạnh ai người ấy làm. Nhà trường thì vì danh tiếng mà giấu chuyện? Những người-tình-cờ-thấy thì rất AQ rằng không liên quan đến mình và phải chăng người dân bây giờ trong xã hội phát triển lại quay về làm dân Vũ Đại thời ấy?.
“Cái gì không hợp lễ thì chớ nhìn.
Tiếng nào không hợp lễ thì chớ nghe,
Lời nào không hợp lễ thì chớ nói,
Việc nào không hợp lễ thì chớ làm”
Nếu đem câu nói này của Khổng Tử ra phân tích đối với trường hợp vụ nữ học sinh bị bạn đánh tại vườn hoa Lý Thái Tổ thì chúng ta có biết:
- Cái không hợp lễ: Nhìn bạn đánh bạn (vẫn khoanh chân, vẫn mở mắt nhìn, vẫn cổ xúy)
- Tiếng không hợp lễ: Nghe bạn bè rủ rê
- Lời không hợp lễ: Lời chửi bạn
- Việc không hợp lễ: Đánh bạn
Đừng để chữ “tuổi teen” trở thành một khái niệm đáng sợ và đáng xấu hổ sau này trong cuộc đời của mỗi con người. Hãy để nó đúng cái trẻ trung, thông minh của tuổi trẻ. Đừng đó nó là sản phẩm không đáng có của tất cả hỗn loạn đang diễn ra trong xã hội giao thời Việt Nam (giao giữa cái tập trung bao cấp – mở cửa giao lưu, giao giữa cái bảo tồn truyền thống – tiếp thu tư tưởng mới). Đừng để thế giới cười vào xã hội chúng ta rằng kẻ nông dân mắt toét được mở đời đã sính điệu. Buồn lắm, xót lắm…
Read More











