Posted by Vivian | 2 comments
Cổ cầm – 古琴神韵
Tìm được ca khúc cổ cầm trong đĩa CD cũ, đúng với cái tên gọi của nó – quá cổ nên lần đầu tiên tìm ca khúc 古琴神韵 này không tìm thấy ở đâu, cuối cùng cũng tìm thấy, lại loay hoay post nó lên chứ. Giờ chỉ có ngồi thưởng thức thôi…
Thực ra, nghe cổ cầm rất khó đi vào lòng tôi vì nhiều khúc nghe không hiểu (và chưa đủ trình để hiểu) nhưng nghe ca khúc này thấy tiếng cổ cầm đúng với giai điệu mình thích nhất!
Đề Bá Nha cổ cầm đồ
Chung Kỳ bất tác chú kim nan,
Độc bão dao cầm đối nguyệt đàn.
Tĩnh dạ bích tiêu lương tự thuỷ,
Nhất thanh hạc lệ cửu cao hàn.
Thiên thu ngàn kiếp chung tình
Người đã mang trái tim tôi đi mãi
Như đám mây kia bay mãi chẳng dừng chân
Tình có đậm sâu, nước mắt mới trào dâng
Người yêu ơi! Người luôn là duy nhất
Là khúc tình ca không thể thiếu trong cuộc đời
Là con thuyền đưa ta đến bến bờ hạnh phúc
Đã yêu nhau,
Dẫu đất trời cũng không thể chia ly
Ta không thể dấu những niềm hy vọng
Dẫu cho đời còn lắm gian truân.
Các trích đoạn trong phim Lương chúc
1. 彩蝶双飞 – Thái điệp song phi (Hoài niệm một chút với Ca khúc chủ đề trong bộ phim cùng tên 1954)
2. Múa Chúc Anh Đài (Cổ cầm – trích đoạn trong phim Tân Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài)
3. Hanyaxishui (Cổ tranh – trích đoạn trong phim Thiếu niên Lương Chúc)
4. Lương chúc (Cổ cầm – trích đoạn phim điện ảnh Butterfly lovers)
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Đàn tranh với Biến tấu Lý chim quyên
“Mười sáu dây tình lên tiếng khóc,
Dập dìu ánh nhạc tóc tơ bay
Cung đàn bạc mệnh nào đây?
Nỉ non khóe mắt, hao gầy dáng thơ
Ngón tay ướp lệ bao giờ
Nghìn thu nhung nhớ vật vờ tìm nhau
Bờ môi chín ủ trái sầu
Hắt hiu lời gió cho đau nắng vàng
Tay em nhẹ níu cung đàn
Đưa anh về với biển ngàn xót thương…”
(Nguyễn Hải Phương)
Nguồn gốc đàn Tranh Việt Nam là đàn “Tranh” giống như đàn “Sắt” từ Trung Quốc truyền sang nước Việt, có thể từ đời Trần hay trước nữa, dùng trong dân dã dưới dạng đàn 9 dây, 15 dây, 16 dây và từ xưa đến giờ thay đổi kích thước, số dây, từ dây tơ sang dây cước (dây đồng) đến dây thép. Nhưng qua 7, 8 thế kỷ, người nước Việt dùng nó, tạo cho nó một phong cách đặc thù trong thủ pháp, ngón đàn, tay nhấn nhá, trong thang âm điệu thức, trong bài bản. Đàn Tranh đã thành nhạc cụ hoàn toàn mang tính dân tộc Việt Nam, vì đã được người Việt ưa dùng, truyền từ đời này đến đời kia hàng 7, 8 trăm năm, phù hợp với quan điểm thẩm mỹ của người Việt và nói rất rõ ngôn ngữ âm nhạc Việt Nam.
(Trích Nguồn gốc đàn tranh – GS Trần Văn Khê)
Khúc Biến tấu Lý chim quyên
(Dân ca Nam Bộ)
Thể hiện: Hải Phượng
Read MorePosted by Vivian | 2 comments
Tỳ bà Vương Chiêu Quân
Mao Diên Thọ vẽ tựa thông thần
Vì tiền đối xử khác muôn phần
Trên ngựa tì bà đi vạn dặm
Hán cung xa cách cả mùa xuân.
—-
—-
—-
Vương Chiêu Quân
(Thơ: Lý Thương Ẩn)
毛延壽畫欲通神
忍為黃金不顧人
馬上琵琶行萬里
漢宮長有隔生春
Mao Diên Thọ hoạ dục thông thần
Nhẫn vị hoàng kim bất cố nhân
Mã thượng tì bà hành vạn lý
Hán cung trường hữu cách sinh xuân
Posted by Vivian | 0 comments
陪伴 – Companion
Nhắc đến đàn tam thập lục (không phải thập lục) mình nhớ ra có bài báo của Vietnamnet, mục văn hóa có giới thiệu dưới bức hình rõ màu mè “Tiếng tam thập lục vang lên từ cánh đồng lúa”.
Nhạc dân tộc Việt Nam rất hay, sao mà cả cái báo có tiếng thế cũng nhầm nhỉ? Sự nhầm lẫn này có thể đối với một số người là nhỏ nhặt nhưng từ một góc độ nào đó đã thể hiện được một điều gì đó mơ hồ về nhạc cụ dân tộc mình. Điều đó không hay chút nào, càng không hay nữa đó là suốt ngày bài (trừ) Tàu nhưng cũng chẳng nghe Ta gì cả.
Đối với tôi, âm nhạc thì nơi nào cũng thế.
Tác phẩm: 陪伴
Sáng tác: 林海 (Lâm Hải)
Thể hiện: 朴文林 (Phác Văn Lâm) và 李娟 (Lý Mị)
Read MorePosted by Vivian | 0 comments
Khúc Ru con
“Hạ đẹp vì hạ đỏ chói chang, xuân đẹp vì xuân hồng sắc thắm, đông đẹp vì đông trắng giá băng, thu đẹp vì thu vàng nỗi nhớ”.
Trời bắt đầu vào thu và nhiều người bảo thu đẹp và hay khiến con người xao xuyến những cảm xúc khó hiểu. Cũng đẹp thật nhưng với tôi mùa thu là mùa dễ đói bụng và có thể ngủ thiu thiu lúc nào không hay. Vẫn nhớ lại câu à ơi của mẹ rằng “Gió mùa thu mẹ ru mà con ngủ. Năm (ơ) canh chày, năm (ơ) canh chày, thức đủ vừa năm…”
Khúc hát ru soạn cho đàn tranh do Nhạc sỹ quá cố Xuân Khải sáng tác đã đem lại một sự mới mẻ nhưng không kém phần da diết ấy.
Khúc hát ru
Thể hiện: Trà My
Hôm qua có xem mấy tập phim Người chồng ma của Quỳnh Dao, mới thấy được vẻ đẹp của người phụ nữ chung thủy. Không những ở Trung Quốc, quê hương Việt Nam thì sự chung thủy vẫn dào dạt trong những bài ru con đó. Tiếp lời ca: “Đến mùa xuân trong cơn mà gió ấm Cha (ơ) con về, cha (ơ) con về, con nắm tay cha. Hỡi nàng, nàng ơi, hỡi người, người ơi Tôi nhớ tới người, tôi nhớ tới người”.
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Hồng đậu khúc – 红豆曲
Nguyên văn: Hồi 28, Bảo Ngọc nghe tiếng tỳ bà bèn ngâm
“滴不尽相思血泪抛红豆,开不完春柳春花满画楼,睡不稳纱窗风雨黄昏后,忘不了新愁与旧愁,咽不下玉粒金莼噎满喉,照不见菱花镜里形容瘦。展不开的眉头,捱不明的更漏。呀!恰便似遮不住的青山隐隐,流不断的绿水悠悠。”
Hồng đậu khúc
(Lời: Tào Tuyết Cần
Nhạc: Vương Lập Bình)
Lệ tương tư – đậu hồng rơi chẳng dứt
Chốn lầu hoa, liễu rủ cản tay người
Posted by Vivian | 8 comments
Túy hoa duyên
Hỏi thế gian Tình ái là gì nhỉ?
Sống chết một lời hứa luỵ
Nam bắc phân chia hai đàng
Mưa dầm nắng dãi quan san
Cánh chim bạt gió muôn ngàn khổ đau
Chung qui một kiếp tình sầu
Khi vui gang tấc, Ngàn sầu biệt ly
Biết cùng ai? biết ai? Biết nói gì?
1. Chỉ cần yêu suốt cuộc đời này (ca khúc chủ đề trong phim Đại địa ân tình)
2. Giấc mộng không trang sức (ca khúc cuối phim Tuyết hoa thần kiếm) – thập lục và nhị hồ
3. Thanh minh thượng hà đồ (hòa tấu đàn tranh và sáo)
4. Túy hoa duyên (醉花缘)- video đàn tranh (đệm cổ cầm) đặc sắc.
5. Bình hồ thu nguyệt (平湖秋月)
Read MoreXuân giang hoa nguyệt dạ
“Thơ Đường là một bộ phận tinh hoa nhất trong lịch sử văn học cổ điển Trung Quốc, có sức cuốn hút về văn học. Với khổ thơ ngắn gọn, câu thơ hoàn chỉnh, từ ngữ súc tích, nhà thơ đã tạo nên một bức tranh đầy ý thơ cuốn hút, khiến độc giả chìm đắm trong cảnh tượng được miêu tả trong bài thơ. Nhà thơ Trương Nhược Hư là nhân vật tiêu biểu sáng tạo bức tranh đầy ý thơ ở đời Đường Trung Quốc, bài thơ “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ” (Đêm hoa trăng trên sông xuân) là một bàithơ khổ dài thể hiện phong cách duy mỹ của nhà thơ Trương Nhược Hư.
Trương Nhược Hư là một nhà thơ sinh sống trong thời kỳ giữa những năm đầu đời Đường và thời thịnh Đường (trước sau năm 700 công nguyên). Nhà thơ Trương Nhược Hư chỉ để lại hai bài thơ lưu truyền đến ngày nay, “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ” là một trong hai bài thơ này, nhưng duy nhất bài thơ “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ” đã xác định địa vị nhà thơ lớn của Trương Nhược Hư trong lịch sử thơ Đường. Qua bài thơ này, nhà thơ đã thể hiện đầy đủ sở trường về miêu tả cảnh đẹp trong thơ.
Bài thơ “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ” kết hợp cả cảnh vật, cảnh thơ lẫn sự thể hội của nhà thơ đối với bí mật vũ trụ và triết lý nhân sinh. Tiêu đề của bài thơ này gồm 5 cảnh vật: mùa xuân, dòng sông, hoa, mặt trăng và ban đêm, kết hợp thành một bức tranh có cảnh đẹp giờ lành.
Trong phần mở đầu, bài thơ đã miêu tả cảnh đẹp tĩnh mịch về một dòng sông dưới ánh sáng mặt trăng trong ban đêm mùa xuân, câu thơ viết rằng
Read MorePosted by Vivian | 3 comments
Khát vọng – 渴望
Băn khoăn năm tháng rộng dài
Thực hư lẫn lộn biết ai tỏ bày
Thoắt vui buồn thoắt chia phôi
Miệt mài theo đuổi dòng đời quẩn quanh
Đường đời thiên lý biếc xanh
Biết ai ai biết năm canh đợi chờ
Khát khao cuộc sống ước mơ
Hỏi người lữ khách có chờ nhau không
Đèn soi tổ ấm thân thương
Oán ân gác lại dặm đường còn xa
Chuyện đời ngắn tựa bài ca
Quan san dâu bể cho ta hiểu mình…
Khát vọng cũng là ca khúc chủ đề chính trong bộ phim truyền hình dài tập của Trung Quốc. Bài hát khát vọng được chuyển sang đàn tranh hòa tấu cùng nhị, sáo, violon với tiết tấu chậm đều, gợi một nỗi niềm hoài niệm, nhẹ nhàng nhưng trong âm thanh ấy vẫn trỗi dậy những khát vọng giản dị, trong sáng trước cuộc đời bể dâu này.
Read More









