Posted by Vivian | 7 comments
Phấn hồng – Ruju
“Chuyện kể rằng, những năm trước kia ở Nhật Bản, khi thiếu nữ trang điểm thì màu son môi được chọn thường là màu hồng nhạt của hoa anh đào, bởi vì nó hợp với khuôn mặt thơ ngây và làn da trắng. Có một cô gái rời bỏ thị trấn quê hương bé nhỏ để lên thành phố làm việc với thỏi son hồng trong hành trang. Thực ra, cô đã ra đi theo tiếng gọi của bóng hình chàng thanh niên đồng hương mà cô thầm yêu trộm nhớ. Cuộc sống ở thành phố vốn khắc nghiệt và lại càng khó khăn gấp bội với cô gái trẻ một thân một mình từ quê lên. Để tồn tại, để nuôi hy vọng tìm thấy được tình yêu của mình, cô làm một cái nghề mà hàng ngày phải phục vụ những người đàn ông đủ các tầng lớp khác nhau. Và khi trang điểm tiếp khách, cô gái vẫn sử dụng thỏi son màu hồng nhạt giản dị ngày nào…
Thời gian qua đi, cô gái thấy mình nói chuyện ngày càng duyên. Cô có thể cười với bất kỳ ai, kể cả là chưa từng quen biết. Cô gái chợt nhận ra điều ấy khi ngồi tô môi và nhìn lại mình trong gương. Thành phố quá rộng lớn và rồi cô gái vẫn không thể nào tìm thấy người mình thương. Đôi lần, vì quá mong mỏi có được tình yêu, cô gái đã trao tình yêu lầm chỗ và cứ thế, cứ thế, hình bóng xưa kia mãi đâu chẳng thấy, chỉ có những đắng cay, tủi nhục khiến cô gái trở nên quen với việc khóc thầm hằng đêm. Một ngày kia, khi lại ngồi trang điểm trước tấm gương, cô gái bỗng thấy màu son hồng nhạt mộc mạc ngày nào không còn hợp với khuôn mặt mình nữa…
Ruji
Sáng tác và thể hiện: Miyuki Nakajima
Giờ đây em đã khéo léo hơn khi nói chuyện với ai đó
Dẫu cho người đó có đang say sưa chuếnh choáng đến đâu đi nữa
Mỗi khi em lau đi lớp phấn hồng trên gương mặt, em biết điều đó
Khi em đến nơi phồn hoa đô hội này, đuổi theo người ấy
Em vẫn chỉ dùng một màu phấn ấy, màu hồng phai
Em đi tìm anh, nhưng chẳng bao giờ tìm ra
Không biết từ khi nào, em đã quen với những giọt nước mắt
Giờ đây em đã khéo léo hơn khi nói chuyện với ai đó
Mỗi khi em lau đi lớp phấn hồng trên gương mặt, em biết điều đó
Bây giờ em đã khéo léo hơn khi giả vờ mỉm cười
Thậm chí với cả những người em sẽ chẳng bao giờ thân thiết
Mỗi khi em lau đi lớp phấn hồng trên gương mặt, em biết điều đó.
Cả đời này, em muốn phiêu du mãi như một loài chim di trú
Mà chẳng hề biết đến chuyện mọc cánh
Em nhận ra chiếc gương kia đã bỏ quên điều gì – màu hồng phấn ngày xưa
Em bật cười trước sắc màu xa lạ ấy
Bây giờ em đã khéo léo khi giả vờ mỉm cười
Mỗi khi em lau đi lớp phấn hồng trên gương mặt, em biết điều đó.
(được biết đến ca khúc HK Người phụ nữ dễ tổn thương, Việt với Người tình mùa đông, Anh với ca khúc That is love)
Câu chuyện buồn (có lẽ là về một Geisha – kỹ nữ) này chính là nội dung của bài hát “Ru-ju (Thỏi son)” được nữ ca sĩ Miyuki Nakajima sáng tác và trình diễn lần đầu tiên vào năm 1977. Miyuki là ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên cực kỳ nổi tiếng ở Nhật Bản, cô cùng thế hệ với Mayumi Itsuwa (Miyuki sinh năm 1952). Miyuki trong sự nghiệp của mình đã bán được trên 21 triệu album; những album của cô trong khoảng thời gian 1979-1986 luôn có mặt trong top3 bảng xếp hạng Oricon (Billboard của Nhật). Cô cũng là người viết nhạc cho rất nhiều bài hát thuộc hàng top-hit cho các ca sĩ khác. Miyuki là nữ ca sĩ duy nhất của J-pop được chỉ định vào làm việc ở Bộ Giáo dục phụ trách Nhật ngữ.
Năm 1992, trở về Hồng Kông sau chuyến đi Mỹ để học cũng như để nghĩ suy cho hướng đi trong âm nhạc, ca sĩ Faye Wong (Vương Phi, nổi tiếng ở Việt Nam với ca khúc “Eyes on me” trong game Final Fantasy 8, khi đó chị chưa là “Diva của châu Á”) quyết định cho “Người phụ nữ mỏng manh (Fragile Woman)” sử dụng “Thỏi son” trong album tiếng Quảng Đông – “Coming home” của mình. Kết quả, “Fragile Woman” đã “tàn sát” các bảng bảng xếp hạng bán đĩa nhạc ở Hồng Kông và đưa Faye Wong trở thành một “vương phi” thật sự của làng nhạc Hoa. Trước Vương Phi đã có một số ca sĩ khác dùng “Thỏi son” nhưng không thu được kết quả tốt. Dẫu rằng thành công của Vương Phi không hoàn toàn do “Thỏi son” mang lại, nhưng chắc hẳn sau này khi đã ở trên đỉnh cao của một siêu sao, có lúc cô sẽ thầm cảm ơn Miyuki Nakajima.”
(Trích nguồn giới thiệu ca khúc )









Đợt mình nổi hứng đam mê bài này, cũng lần mò tìm bản tiếng Nhật, nhưng hông hỉu nghĩa. Giờ mới biết nó là như thế. He he, thanks.
Đợt mình nổi hứng đam mê bài này, cũng lần mò tìm bản tiếng Nhật, nhưng hông hỉu nghĩa. Giờ mới biết nó là như thế. He he, thanks. Cướp về multi.
Sao tớ chẳng bao giờ vào cái blog multi của cậu được cả. Dạo này không hiểu có phải già cả không nhưng toàn thấy nghe nhạc thời cổ-lỗ-sỉ, bớt nhảy nhót rồi. :(
Đừng tự hại mình thế, nghe nhạc tươi vui đi cho đời nó trẻ. Bạn dạo này có niềm đam mê mới roài
Chuyện buồn quá mày ơi. Mà dạo này mày học cả tiếng Nhật à?
Đâu có, t mà học thêm nữa chắc ngắc ngoải đây
Bản này buồn nhưng không bi!