I have a date with spring
Rồi buổi sáng mai thức dậy, một chút ánh nắng xuyên qua kẽ tay. Nắng mùa xuân rất dịu, gió mùa xuân rất mềm. Tôi lại nhớ đến một câu hát trong bài ca Người theo đuổi giấc mơ (追梦人) rằng: Hãy để cho tuổi thanh xuân thổi tung mái tóc của em, hãy để tuổi trẻ dẫn đưa giấc mộng của mình…
Đang độ giữa xuân, sao lá rụng nhiều. Người ta thường bảo mỗi chiếc lá rơi vào bạn là một điều ước thành hiện thực.
Nhưng nếu lá xuân lại xào xạc rơi rụng đầy đường, gió rét lại về. Đâu đây trên thế giới lại động đất, lại sóng thần, lại băng tan chảy. Chim én mùa xuân này không thấy về trên những nẻo đường Hà Nội. Phải chăng thiên nhiên đang nổi giận ư?
Bố tôi bảo, lá có rụng, lộc non mới lên, sự sống lại cựa mình. Bất giác tôi nhớ tới bài thơ của Mãn giác thiền sư rằng:
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tân
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Việc đời trải trước mắt/trên đầu già đến rồi/Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết/Đêm qua sân trước một nhành mai. Hai câu thơ cuối như một sự cứu rỗi cho tâm hồn những con người đang chênh vênh trên sự xô bồ, sự trôi chảy của cuộc đời đôi khi vội vã. Trong khoảng không gian hay thời gian giao thời ấy, ta bừng tỉnh, lại thêm sự sống.
Mỗi lần nghe ca khúc “Tôi có hẹn với mùa xuân” mới thấy mình mắc nợ với chính mình, rằng mình suýt đã quên mùa xuân – mùa sự sống đang ở bên cạnh. Ước mong rằng mỗi chiếc lá rụng đem lại một sự sống mới của những con người đang chịu thiên tai, rằng con người hãy yêu thiên nhiên, đừng lỗi hẹn với mùa xuân này.









Bạn thấy tùng, cúc, trúc, mai vẫn chia đều tứ quý, nên chắc còn lâu mới bị thiên nhiên trừng phạt. Mà kể cả bây giờ có bắt chước Lão- Trang theo thuyết “vô vi”, thuận kỳ tự nhiên thì cũng chả kịp. Thôi thì cứ tiếp tục “yêu nhau và làm cho nhau đau khổ” tẹt ga đi
)