Posted by Vivian | 3 comments
Mưa Hà Nội
Hà Nội ngày có “bão” mùa hè!
Đến cơ quan từ rất sớm nên tôi đã không phải hứng chịu những làn sóng vỗ dập dờn bẩn thỉu trong lòng Hà Nội. Một buổi sáng bất bình thường với những con người hớt hải gọi điện thoại là đang phải bơi lội mà không đến đích. Họ đành phải chờ ông trời bớt giận dữ, chờ cho lòng sông hết dỗi rút nước về.
Cũng vì một buổi sáng vắng lặng (nhờ cửa kính cách âm) nên tôi mới thấy đôi khi mưa cũng không phải là vô tích sự như thế. Tôi đọc tản văn…
“Tôi luôn căm ghét mùa thu, không hề có một lý do cụ thể nào, mà cũng có thể có hàng trăm nghìn lí do. Nắng không gay gắt vàng ươm cho ra nắng, gió chẳng điên cuồng gào thét cho ra gió, mưa chẳng táp vào ngực buốt giá… ở mùa thu cái gì cũng vừa phải và có khi mang một vẻ dịu dàng giả tạo. Tôi đi ngang mùa thu năm ấy bằng đôi chân bất ổn. Từng bước một, tôi phá vỡ những điều vun đắp trong biết bao năm. Giống như người đi nhặt củi suốt mùa thu để rồi trong một đêm muốn ngắm ánh sáng lung linh liền đem đốt hết” (Trích Mảnh ký ức mùa mưa)
Tôi rất thích những câu chữ đó, nhưng tôi không thích mùa hè với “nắng phải gay gắt cho ra nắng, gió phải điên cuồng gào thét cho ra gió, mưa phải táp vào ngực buốt giá…”. Thôi thì tôi vẫn phải công nhận thích cái vẻ đẹp giả tạo của mùa thu đó, chứ mùa hè thế này thì sớm lên núi ở ẩn.
Thế là một ngày mới bắt đầu với mưa!









Đâu phải bởi mùa thu…:(
Trích mấy câu nhặt nhạnh trên FB:
Hôm nọ trời nắng vỡ đầu
Bà con đau khổ kêu cầu có mưa
Hôm nay mưa phát đến trưa
Nước dâng đến bẹn cho chừa tội kêu…
Híc, ông trời phụ lòng người
he he, tau thích câu gần cuối, mùa hè a ri thì đúng là lên núi ở ẩn mất
Bèo dạt, xe trôi, ôi ôi ôi