Posted by Vivian | 12 comments
Chia sẻ niềm vui
“Không có con đường nào dài quá đối với kẻ bước đi thong thả, không vội vàng. Không có cái lợi nào xa xôi quá đối với những kẻ kiên nhẫn làm việc”. Mình thích châm ngôn này!
Hôm nay, mình biết một tin vui đó là blog của mình hiện lên kết quả đầu tiên của google Việt Nam khi bất kỳ ai tìm kiếm tên vivian trên web hoặc blog. Đây có thể gọi là bước thành công đầu tiên trong sự nghiệp viết blog của mình và một phần an ủi cho sự cố gắng “kiên nhẫn làm việc” của mình sau 2 năm. Không lăng xê, không mời gọi, không thủ thuật, không mất tiền, không ảo tưởng mà chỉ có niềm đam mê để sáng tạo một mảnh trời riêng của mình ngày càng một hoàn thiện để gắn bó với cuộc sống. Nội dung chưa thể đem lại một cái gì quá xuất sắc nhưng “siêng nhặt chặt bị”, kinh nghiệm và vốn sống sẽ giúp cho chúng ta ngày một phong phú hơn về tâm hồn. Xã hội hiện nay quá già cỗi, quá nhạt nhẽo với sự bận rộn khiến chúng ta già nua nhanh hơn, tiếng cười ít hơn và những dòng than thở tâm sự dày đặc hơn.
Một lẽ tất nhiên là mình không thể có động lực để hoàn thiện nếu như không có bạn bè quan tâm như cô giáo và sư phụ và Jesus, những người mà đã hầu như không bỏ quên một tâm sự hay sáng tạo nào của mình. Mình cũng nhớ một số người đã từng được mình “khoe” sản phẩm.
Ước mơ sau này của mình còn nhiều, rằng phải giới thiệu văn hóa Việt Nam bằng cả hai thứ tiếng (Anh và Trung) một cách giản dị và bớt ồn ào nhất. Có thể đến 50 tuổi mình mới làm được cũng nên nhưng cái gì chưa thử sức thì chưa biết năng lực của mình!
Hôm nay, mình muốn tâm sự điều này và hy vọng mọi người chia sẻ niềm vui với mình trước khi cái tên miền web này vĩnh viễn biến mất sau gần 2 năm gắn bó. Huhu, mình “ghét” sư phụ.










SP mà tiêu đời thì haizzz, e là blog này cũng khó tránh khỏi tai kiếp. Hé hé.
Trời ạ, hết hị hị bây h lại hé hé, blog toàn âm thanh kỳ lạ
)