Posted by Vivian | 8 comments
Hoàng Hạc lâu
Hoàng Hạc lâu (黄鹤楼) là một ngôi tháp lịch sử, bên bờ sông Dương Tử thuộc thành phố Vũ Hán của Trung Quốc. Hoàng Hạc lâu được xem là một trong bốn tứ đại danh tháp của Trung Quốc.
Tản Đà đã đưa bài thơ cổ Hoàng Hạc lâu của Thôi Hiệu đến với mình qua những câu thơ rất đỗi ám ảnh rằng: Quê hương khuất bóng hoàng hôn/ Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. Đến lúc này, giọng ca trong trẻo và ngọt ngào của Yến Phi đã chuyển tải thêm một lần nữa vẻ đẹp khác của Hoàng Hạc lâu. Trong tâm trí mình chỉ ao ước có âm nhạc Việt Nam có thể phổ nhạc những bài thơ cổ Việt Nam để mình có thể hát say sưa và tất nhiên là thuộc thêm một bài thơ Việt nữa. 
Ca khúc: Hoàng Hạc lâu
Phổ Thơ: Thôi Hiệu
Trình bày : Yến Phi
昔人已乘黃鶴去,
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
此地空餘黃鶴樓。
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu
黃鶴一去不復返,
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
白雲千載空悠悠。
Bạch vân thiên tải không du du
晴川歷歷漢陽樹,
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
芳草萋萋鸚鵡洲。
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
日暮鄉關何處是,
Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
煙波江上使人愁
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
P/S: Yến Phi là nghiên cứu sinh trường Đại học sư phạm Hoa Trung, cô nổi tiếng nhờ giọng hát trong trẻo và tài năng âm nhạc của mình qua ca khúc Hoàng Hạc lâu này. Cô ấy cũng yêu thích ca khúc Bao nhiêu sầu của Đặng Lệ Quân hay ca khúc Ngàn năm một tình yêu của Mao A Mẫn mà mình mê mệt.









Hay thế. Làm t nhớ ngày cấp 3 với lớp Văn quá.
Không có nút Like bài hát nhỉ? Bài hát rất tuyệt, gái hát rất xinh.
Nói thêm bài thơ này là một tuyệt phẩm trong hàm trăm vạn bài thuộc thể Đường thi.
Tiên thơ Lý Bạch có lần cưỡi lợn qua đây cũng từng choáng xờ váng mà thốt lên rằng:
“Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc,
Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu.”
hị hị
Mình thích nhất cả bài mỗi câu: Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản. Câu này chính ra rất triết học một cách bình dị.
Chỉ thấy câu này dựa trên câu cửa mồm lải nhải của dê xồm là tráng sỹ ra đi không trở về (bất phục phản) chứ triết gì thì dt chưa nghiệm ra
. Sp chấp bút coi nào? Mà thấy Hiền “hị hị” cái gì khó hiểu thế không biết
(
hị hị được định nghĩa là cung bậc cảm xúc cao nhất của mình thời gian này
Đại ý nếu viết ra thì vài ba trang rất dài dòng, nhưng kết lại là cái gì đi rồi thì thôi, không có quay trở lại được.
Sói già lấp lửng quá, đúc kết lại là kỳ tài trong thiên hạ nay không còn, có chăng chỉ còn lại Giê Xù và sói, há há